Truyện ngắn

Thực sự quan trọng

Trong quyển “Cuốn sách hài hước lớn” (HarperCollins), các tác giả Novak và Waldoks đã kể về một người phụ nữ ở New York, vào lần sinh nhật thứ 80, đã quyết định chuẩn bị bản di chúc cuối cùng của mình. Bà tới gặp vị luật sư quen và nói bà có hai yêu cầu. Thứ nhất, bà muốn được hỏa táng.

– Vậy yêu cầu thứ hai là gì? – Vị luật sư hỏi.

– Tôi muốn ông đem tro của tôi rải ở trung tâm thương mại lớn nhất thành phố.

– Tại sao lại ở trung tâm thương mại?

– Như thế thì tôi sẽ chắc chắn rằng mấy đứa con gái của tôi sẽ tới thăm tôi ít nhất một tuần một lần.

Đây tất nhiên là một câu chuyện đùa, nhưng tôi cũng biết rằng chúng ta không thể đảm bảo những người khác thể hiện sự quan tâm theo đúng cách mà chúng ta kỳ vọng, dù rằng tất cả chúng ta đều muốn biết rằng người khác có quan tâm đến mình. Có thể đó là cảm giác được yên tâm rằng chúng ta không cô độc trong thế giới này. Vì lý do đó, tất cả chúng ta đều thích gắn bó với những người làm cho mình cảm thấy rằng mình quan trọng.

Bà tôi chính là một người như thế. Bà là người luôn khiến tôi cảm thấy mình quan trọng đối với bà. Bà sống cách xa chúng tôi, nên mỗi lần đến thăm bà đều rất đặc biệt. Khi tôi vừa đến cửa là bà đã khiến tôi cảm thấy rằng bà rất nhớ tôi. Trong hầu hết những lần tôi đến thăm, bà đều “lén” dúi cho tôi những món quà nho nhỏ – như một hộp kẹo cao su, một túi bánh quy bà tự làm, hoặc là tiền “để con có thể tự mua cho mình thứ gì đó ngon ngon”. Có lần, bà thì thầm với tôi rằng tôi là người mà bà yêu nhất. (Bây giờ tôi đã có “bằng chứng” rằng bà nói câu đó với tất cả những đứa cháu của mình, và việc này vẫn khiến tôi bật cười mỗi lần nghĩ đến). Và bà luôn cố gắng để có mặt vào tất cả những thời điểm quan trọng trong cuộc sống của tôi.

“Có thể đó là cảm giác được yên tâm rằng chúng ta không cô độc trong thế giới này. Vì lý do đó, tất cả chúng ta đều thích gắn bó với những người làm cho mình cảm thấy rằng mình quan trọng”

Tôi luôn cảm thấy mình giá trị đối với bà và bà luôn lắng nghe tôi một cách nghiêm túc. Hồi tôi 9-10 tuổi, có lần tôi than phiền rằng tôi rất khó thở và tôi nghĩ đường mũi của tôi như bị chặn bởi thứ gì đó. Bà tôi đã đưa hẳn ngón tay vào trong mũi tôi để xem có gì vướng ở đó (tôi đã nói với bạn là bà tôi bị mù chưa?). Bà thấy rằng trong mũi tôi có gì đó không bình thường thật, và chính nhờ phát hiện cũng như sự thúc giục của bà mà cuối cùng tôi cũng đến gặp bác sĩ và được thực hiện một tiểu phẫu cần thiết.

Tuy nhiên, tôi không nhớ có lần nào bà nói rằng bà quan tâm tới tôi đến mức nào. Đó không phải là cách của bà. Bà không hay nói những điều như thế với ai cả. Nhưng bà thể hiện tình cảm của bà theo một cách khác – bà luôn chú ý đến tôi. Tôi cảm thấy như thể tôi là một mảnh trong bộ ghép hình cuộc đời của bà, và bà sẽ để ý thấy ngay nếu thiếu tôi, hoặc nếu tôi được “lắp ghép” không đúng. Và việc này đã tạo nên một sự khác biệt lớn đối với nhận thức của tôi.

Nhà thơ Maya Angelou đã viết:

“Mọi người sẽ quên những gì bạn nói

“Mọi người sẽ quên những gì bạn làm

“Nhưng mọi người sẽ không bao giờ quên rằng bạn đã khiến họ cảm thấy thế nào”.

Tôi tự hỏi chuyện gì sẽ xảy ra nếu tôi cũng cố gắng khiến cho tất cả mọi người mà tôi gặp cảm thấy như chính tôi cảm thấy lúc ở cạnh bà tôi – tức là thấy rằng họ rất quan trọng. Việc đó sẽ thay đổi cách tôi đối xử với mọi người thế nào, và có thể tạo nên điều khác biệt đến mức nào đối với họ?

“Có ai lại không muốn biết rằng chúng ta có chú ý đến họ và coi trọng họ? Và liệu họ có phản ứng với chính chúng ta tốt hơn khi họ cảm thấy rằng họ rất có ý nghĩa đối với chúng ta?..”

Việc này là thực sự quan trọng… rằng con người là thực sự quan trọng.

Thục Hân (Dịch)

Click to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Most Popular

To Top