Trà sữa cho tâm hồn

Truyện ngắn: Thấy gì trong gió

 

CỬA SỔ TẦNG BA

Ở khu phố nơi gia đình tôi mới chuyển tới, mỗi ngôi nhà đều bị gói vào một khối chữ nhật vuông chằn chặn, lành lạnh buồn rầu. Phòng của tôi ở tầng ba, là chỗ tôi đã “xí” từ ngày đầu tiên về nhà mới, vì đó là nơi mà tôi có thể thỏa thích ngắm nền trời xanh biếc mỗi buổi chiều và nhìn những tia nước to đập vào cửa kính khi mưa xuống. Tôi để bàn học ngay cạnh cửa sổ, nơi những tia sáng đầu ngày tha hồ nhảy nhót và tạo thành những hình hoa văn kỳ lạ mỗi khi chiếu qua khung sắt và cái rèm cửa mỏng mảnh màu xanh lá. Tôi là con một. Bố mẹ tôi hiếm khi có mặt ở nhà trước 9 giờ tối vì công việc kinh doanh bận rộn. Cuộc sống đầy đủ và cô đơn khiến tôi chẳng tha thiết gì với bất cứ mối quan hệ hay bất cứ sở thích đặc biệt nào.

Nhà đối diện có người chuyển đến. Nếu không phải vì phòng học ở tận tầng ba thì hẳn tôi cũng không biết được. Chủ nhà cũ đã đi từ lâu, nhưng cách đây một tuần thì người chủ tiếp theo mới dọn đến. Tôi không rõ là có những ai, nhưng cái cửa sổ – cũng ở tầng ba – của ngôi nhà ấy không còn bị đóng im ỉm suốt ngày nữa. Sự rảnh rỗi khi luôn phải ở nhà một mình đã tạo cho tôi một thói quen kỳ lạ. Cứ mỗi buổi sáng khi vừa ngủ dậy và chuẩn bị đến trường, tôi lại ra ban công, chống hai  tay lên cằm và nhìn chằm chằm vào khung cửa của nhà đối diện để chứng kiến từng bước chuyển mình của nó. Mỗi ngày, khung cửa ấy lại được dán lên một miếng giấy nhớ hình vuông với đầy màu sắc khác nhau, hồng – xanh lá – xanh lam – vàng, và dán vào những nơi bất định như thể đang thách thức trí tò mò của tôi. Dần dần, chỉ sau hai tuần, cái khung cửa nhỏ viền trắng ấy đã bị lấp đầy bởi những miếng giấy màu, cứ mỗi sớm mai khi nắng lên là lại bừng sáng như những bông hoa trong khung kính. Trí tò mò của tôi, vì vậy, cũng ngày càng bị lấp đầy.

 

BAN CÔNG ĐẦY GIÓ

 

Tháng Ba, trời nhè nhẹ gió, cuốn đi những màn sương mỏng mảnh và làn hơi nước ẩm cuối cùng của mùa Xuân để mở một con đường rộng thênh thang cho một mùa đầy nắng. Tôi đứng trên ban công tưới nước cho khu vườn nhỏ của mình rồi nhìn nắng tắt dần sau những tầng mây. “Bộp!” – cái máy bay giấy được gấp bằng một miếng bìa vàng đụng trúng lưng tôi rồi rơi xuống nền. Tôi phì cười, giờ này mà vẫn còn có người chơi máy bay giấy. Xung quanh tôi chẳng có ai, chắc do đứa nhóc nghịch ngợm nào đó nhà hàng xóm phóng hơi mạnh tay.

– Này bạn gì ơi. Cho mình xin lại cái máy bay!

Sân thượng nhà đối diện, chính ngôi nhà với ô cửa sổ đầy màu sắc ấy, loáng thoáng bộ tóc đen ngắn ngủn của ai đó. Thoắt cái, một cậu bạn tầm tuổi tôi nhảy vọt lên rồi ngồi đủng đỉnh ở cái lan can chênh vênh.

– Làm sao biết cái máy bay này là của cậu chứ không phải của người khác? Nó đâu có ghi tên đâu.

Tôi nháy mắt láu cá. Việc đầu tiên tôi thường làm khi gặp một người bạn mới là gây chút ít khó dễ. Tôi thích vậy.

– Làm sao cậu biết là nó không có tên? Mở hẳn ra xem nào.

Tôi bật cười. Hóa ra cũng có lúc thói quen trêu đùa oái oăm của tôi bị người khác vặn lại. Tôi mở bung cái máy bay ra rồi nhìn thật kỹ. Chẳng có gì cả.

– Chẳng có gì cả.

– Phải rồi. Ngay từ đầu cậu đã nói đúng rồi mà. Cứ giữ lấy cái máy bay nhé! Coi như quà tân gia.

“Đã một tháng từ khi chuyển đến, tôi và Giấy Màu mới chỉ gặp nhau được vài lần và vẫn chưa có cơ hội biết tên. Tôi gọi cậu ấy là Giấy Màu, vì tôi chú ý đến cậu ấy nhờ những mảnh giấy vuông con con dán đầy trên cửa sổ”

Hàng xóm của tôi nhảy phắt một cái ra khỏi thành lan can rồi biến mất. Chẳng cho tôi biết tên, chẳng hỏi tên tôi, chỉ để lại một món quà là tờ giấy trắng trơn không có một chữ gì hết cả.

 

HAI ĐÔI-MẮT-KÍNH

 

Tôi gọi cái cửa sổ nhỏ của mình là đôi-mắt-kính. Đôi mắt ấy thỉnh thoảng được phủ bởi một lớp màn che. Cứ mỗi khi nắng tắt là tôi lại đóng cửa sổ để ngăn tiếng ồn của còi xe và tránh bụi lọt vào phòng, rồi bất chợt nhận ra rằng tôi chưa bao giờ nhìn thấy đôi-mắt-kính của nhà đối diện mỗi khi đêm xuống. Hai ngày sau lần chạm trán bất ngờ với “hàng xóm”, tôi mở toang đôi-mắt-kính của mình, ló hẳn đầu ra ngoài để nhìn kỹ hơn vẻ đẹp của đôi-mắt-kính thứ hai. Trái ngược với những gì tôi mong đợi, bao trùm tất cả chỉ là một màn đen dày đặc hòa với ít ánh sáng le lói của vạn triệu vì sao. Thất vọng tràn trề. Mặt tôi xị ra như một đứa trẻ con bị người lớn thất hứa. Tôi lấy ngón tay vẽ trong không khí những hình thù tưởng tượng.

“Cạch!” – tiếng mở chốt khô khan vang lên. Tôi giật mình, có một chút bối rối vì sợ bị phát hiện đang “nhìn trộm” nhưng vẫn cố gắng đưa mắt dõi theo những gì đang diễn ra ở nhà bên ấy. Cửa mở toang, trước mặt tôi là mái tóc ngắn quen thuộc kèm nụ cười tươi rói.

– Bắt quả tang nhé! – Cậu ấy để tay thành hình khẩu súng và chĩa về phía tôi.

– Mãi mới bắt được quả tang nhé! – Tôi giơ hai tay lên trời như đầu hàng rồi tủm tỉm cười.

Chúng tôi nhìn nhau cười một tràng sảng khoái. Tôi vẫy tay chào rồi đóng cửa sổ lại, quên mất rằng chúng tôi vẫn chưa có dịp biết tên nhau.

 

MƯA ĐẦU THÁNG TƯ

 

Mưa rào đầu Hạ rơi xối xả như đã kìm nén từ lâu lắm. Tôi nhìn ra cửa sổ ngắm những hạt nước to tạt vào khung kính rồi vỡ tan ra thành từng mảnh nhỏ trong veo. Tôi áp bàn tay lên kính để cảm nhận hơi lạnh và lắng nghe tiếng mưa rơi vọng rào rào từ bốn phía. Mưa giăng trắng xóa chẳng nhìn thấy mặt người, lại càng không thể nhìn thấy những gì đang diễn ra sau ô cửa kính tầng ba của nhà đối diện. Đã một tháng từ khi chuyển đến, tôi và Giấy Màu mới chỉ gặp nhau được vài lần và vẫn chưa có cơ hội biết tên. Tôi gọi cậu ấy là Giấy Màu, vì tôi chú ý đến cậu ấy nhờ những mảnh giấy vuông con con dán đầy trên cửa sổ.

“Những mảnh màu rời rạc của tôi bỗng dưng bừng sáng lên thành vô số hình thù vuông vuông kỳ lạ. Ra vậy, vẻ đẹp ấy tôi không thể cảm nhận được khi nhìn từ phía bên ngoài, mà là khi đứng ở trong và chứng kiến ánh sáng Mặt Trời rọi thẳng một đường rực rỡ”

Chiều tà, mưa ngớt. Tôi mở cửa sổ để hít đầy lồng ngực mùi hơi nước lửng lơ giữa không gian và lại gặp cậu ấy ngồi ở bàn học, chống cằm lên hai tay. Chúng tôi nhìn nhau một lúc lâu đầy thách thức, như thể thi gan xem ai có thể phá vỡ bầu không khí kỳ lạ này. Càng nhìn Giấy Màu, tôi lại càng cảm thấy cậu ấy giống như một bức tranh tương phản của tôi, có điều bức tranh ấy sinh động và rực rỡ hơn nhiều. Ào một cái, gió thổi lồng lộng làm cái rèm cửa sổ phòng tôi tung bay. Tôi đứng dậy cuộn cái rèm cho ngay ngắn rồi lại ngồi vào chỗ cũ.

– Hôm nay chẳng vui.

Giấy Màu viết bốn chữ thật to vào một tờ giấy A4 rồi giương lên cho tôi xem. Tôi trả lời bằng một dấu “?” to tướng.

– Biết vậy được rồi. Cậu ấy lại viết đúng bốn chữ như thế rồi chìa ra. Tôi phải làm gì đó, Giấy Màu đang không vui kia mà.

– Vậy tớ cũng sẽ không vui nữa.

Tôi trả lời, kèm theo icon mặt buồn như sắp khóc đến nơi. Đường phố bắt đầu lên đèn, tiếng còi xe dày đặc đan chéo nhau trong không gian, và có hai đứa nhóc dở hơi đang nói chuyện với nhau trong yên lặng. Tôi nhìn kỹ vào những mảnh giấy nhớ dán trên cửa kính, đằng sau nó chẳng có chữ viết, cũng chẳng có hình thù nào hết, chỉ là những mảnh giấy đầy màu sắc giản đơn cứ mỗi khi gió nổi là lại chuyển mình phơ phất.

Giấy Màu gửi cho tôi một cái mặt cười và viết bên dưới dòng chữ “CẢM ƠN!!!”.

– Không có gì, quà tân gia đấy!

Tôi đáp, mỉm cười với Giấy Màu và thi thoảng liếc nhìn vào những mảnh giấy nhớ trống không.

Tối hôm sau, Giấy Màu ra hiệu cho tôi lên sân thượng. Cậu ấy bảo tôi hãy mặc thêm áo khoác mỏng vì trời đêm có sương. Lúc đó là 9 giờ tối. Cả khu phố im lìm. Các nhà cửa đóng then cài kín mít. Giấy Màu lại ngồi vắt vẻo trên lan can, hai tay đút vào túi áo, thủng thẳng hỏi:

– Ở nhà một mình mãi có buồn không?

– Buồn chứ sao không. Nhưng quen mất rồi.

Giấy Màu không hỏi thêm gì nữa. Cậu ấy ngồi vắt vẻo rồi trỏ tay lên trời, nói về mấy chòm sao với những hình thù ngộ nghĩnh. Tôi nghe thấy tiếng ai đó gọi cậu ấy từ ban công tầng ba.

– Mẹ tớ đấy! Có ai đó gọi điện cho tớ. Lười xuống bây giờ quá!

Tôi cười.

– Này, nếu Chủ Nhật bố mẹ cậu về muộn, sang nhà tớ ăn cơm tối nhé! Tối Chủ Nhật nào mẹ tớ cũng nấu cà-ri.

– Tớ không sang đâu.

– Sao?

Tôi không nói gì cả, cũng không cười. Sao có thể qua nhà một tên con trai ăn cơm khi cả hai còn chưa biết tên nhau nữa? Sao có thể qua chỉ vì mẹ không có mặt ở nhà để nấu bữa tối.

– Nhà có mỗi mình tớ và mẹ thôi mà.

– Bố cậu đi công tác à?

– Không. Bố tớ ở với gia đình riêng của bố.

Tôi lắp bắp toan nói gì đó nhưng tất cả những gì tôi muốn nói cứ ngắc ngứ trong cổ họng. Giấy Màu không để ý tới vẻ mặt lúng túng của tôi. Cậu ấy nhảy xuống lan can rồi bảo:

– Tớ xuống đây. Ngủ ngon nhé!

“Trong một khoảnh khắc, tôi cảm thấy nhớ Giấy Màu da diết và muốn gặp cậu ấy ngay để nói lời cảm ơn về món quà đặc biệt mà rất lâu tôi mới nhận ra. Nhưng Giấy Màu không trở lại. Phải rồi, đã hơn hai tháng mà tôi chẳng thấy cậu ấy đâu”

Tôi chợt nhận ra sự cô đơn của mình chỉ còn là một hạt cát bé xíu.

 

GIẤY MÀU – MẤT TÍCH VÀ TRỞ VỀ

 

Sau buổi tối hôm ấy, phải đến cả tháng trời tôi không thấy tăm hơi Giấy Màu đâu, cũng chẳng thấy ánh đèn hắt ra từ đôi-mắt-kính của cậu ấy. Nơi chúng tôi ở, mọi thứ đều nhỏ nhỏ và được gói kín trong một khối bê tông hình hộp chữ nhật, chẳng ai biết đến ai và cũng chẳng ai buồn để tâm một chút đến nhau. Tôi mở cửa bước xuống dưới nhà, đường phố loang loáng nước, tôi nhìn cái dáng vẻ buồn rầu của con ngõ nhỏ, thở dài đánh thượt một cái rồi lại đi lên. Giấy Màu như bốc hơi và tôi bắt đầu cảm thấy không vui thật sự. Bất giác, tôi trở lại với khung cửa sổ của mình, bóc một tờ giấy nhớ rồi dán lên cửa sổ, dán ngay chỗ vừa tầm với chứ không có một quy luật đặc biệt nào cả. Mảnh giấy cứ phất phơ chông chênh mãi, nhưng lại chẳng rơi.

Tôi bỏ dần thói quen ngồi vào bàn học mỗi sáng sớm và nhìn ngó mông lung. Tôi cũng không mở cửa sổ ra nữa, vì tôi sợ “kiệt tác” của mình sẽ bị những cơn gió hay những đợt mưa rào làm bay mất. Chẳng mấy chốc, đôi-mắt-kính của tôi được phủ kín bởi những mảnh giấy nhớ đủ màu. Khi lỗ hổng cuối cùng bị lấp đầy, tôi đứng ra xa và ngắm lại những gì tôi đã làm sau hơn một tháng kiên trì. Nắng sớm lên rọi xuyên qua ô cửa sổ và chiếu vào trong phòng. Những mảnh màu rời rạc của tôi bỗng dưng bừng sáng lên thành vô số hình thù vuông vuông kỳ lạ. Ra vậy, vẻ đẹp ấy tôi không thể cảm nhận được khi nhìn từ phía bên ngoài, mà là khi đứng ở trong và chứng kiến ánh sáng Mặt Trời rọi thẳng một đường rực rỡ. Trong một khoảnh khắc, tôi cảm thấy nhớ Giấy Màu da diết và muốn gặp cậu ấy ngay để nói lời cảm ơn về món quà đặc biệt mà rất lâu tôi mới nhận ra. Nhưng Giấy Màu không trở lại. Phải rồi, đã hơn hai tháng mà tôi chẳng thấy cậu ấy đâu.

Tôi lên sân thượng. Gió chiều thổi những đợt mát rượi. Tôi mở to mắt và nhìn trân trân vào trong gió. Chẳng có gì cả, y như cái máy bay đụng trúng người tôi hôm ấy, chẳng có lấy một chữ để tên ai.

– Cậu thấy gì trong gió không?

Tôi nhìn sang sân thượng nhà đối diện, vẫn là mái tóc đen ngắn ngủn ấy, vẫn đôi mắt hấp háy tinh quái ấy đang ngồi vắt vẻo ở lan can và nhìn tôi. Tôi mừng như muốn òa khóc.

“Cậu ấy là Giấy Màu, không biết từ bao giờ đã trở thành một phần quan trọng trong cuộc sống của tôi, và cậu ấy đã trở về. Vậy thôi, là đủ!”

– Tớ chẳng thấy gì cả.

– Nhìn kỹ chưa?

– Kỹ rồi mà.

– Có đấy. Có cái này…

Giấy Màu giơ tay lên và phóng một cái thật mạnh. Cái máy bay màu vàng bay vèo một đường điệu nghệ rồi tiến về phía tôi. Cậu ấy mỉm cười nhìn tôi nhướn mày một cái. Tôi nhặt cái máy bay lên rồi mở bung ra. Bên trong có dòng chữ “Tớ là… Xin lỗi hàng xóm vì hai tháng biệt tăm. Tớ phải về quê cùng mẹ vì có chuyện gia đình. Hấp tấp đi tới mức quên cả hỏi tên và xin số điện thoại của cậu ?”. Tôi gấp gọn cái máy bay lại rồi cất vào túi áo. Tôi chẳng quan tâm cậu ấy tên là gì nữa. Cậu ấy là Giấy Màu, không biết từ bao giờ đã trở thành một phần quan trọng trong cuộc sống của tôi, và cậu ấy đã trở về. Vậy thôi, là đủ!

 

ĐUÔI KHÓI

Click to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Most Popular

To Top