Trà sữa cho tâm hồn

Truyện ngắn: Bức tranh tường thứ tám

(↑) Huy qua đón tôi từ rất sớm. Nhận được tin nhắn, tôi ló đầu ra ban công đã thấy cậu ấy ngồi trên xe đạp, nhoẻn miệng cười. Sáng nay, chúng tôi có lịch hẹn gặp chủ quán cà phê nơi hai đứa sẽ làm thêm trong vài tuần tới. Không phải vị trí nhân viên phục vụ, chạy bàn hay thu ngân như bạn đang nghĩ đâu. Chỉ là cửa hàng cà phê sách sắp khai trương, những bức tường cần được trang trí theo cách thật độc và chất, và qua sự giới thiệu của một người bạn, chúng tôi nhận được lời mời hợp tác. Huy nhẩm tính đó là cửa hàng thứ tám hai đứa cùng nhau vẽ trang trí tường. Tám là con số yêu thích của cả tôi và Huy nên cậu ấy rất hào hứng và muốn làm điều gì đó thật đặc biệt để kỉ niệm.

“Bọn mình nhất định sẽ dồn toàn bộ tâm trí để biến bức tường thành kiệt tác” – Huy lái xe bằng một tay và tay còn lai khua khua trên không trung phụ họa thêm cho tuyên bố của mình.

“Nhưng bọn mình luôn dành toàn bộ tâm trí cho việc vẽ tường mà!” – Tôi cười khúc khích, chọc cậu ấy.

” Ừ thì đúng thế!” – Huy chống chế – “Nhưng lần này, bọn mình sẽ dành toàn bộ của toàn bộ sự tập trung cho dự án. Dịp đặc biệt mà, hehe!”.

Huy chưa từ bỏ ý định khủng bố tinh thần tôi bằng cách lặp đi lặp lại hai chữ “đặc biệt” nhưng địa chỉ chúng tôi cần đến đã hiện ra trước mặt. Tôi vỗ vỗ vai cậu ấy, rồi chỉ sang căn nhà nhỏ phía bên kia đường. Huy quay người, nháy mắt nhìn tôi.

“Nhớ nhé! Nhớ nhé!”.

Tôi không nhịn được, liền bật cười.

“Đến bao giờ cậu mới ngừng cư xử như một cậu nhóc hả Huy?”.

“Đến bao giờ cậu mới chịu thừa nhận tớ là một chàng trai chứ không phải một cậu nhóc hả An?” – cậu ấy hỏi ngược – “Dù tớ lúc nào cũng ước bọn mình cứ ở hiện tại để mãi ở cạnh nhau như thế này”.

Câu nói vừa rồi của cậu ấy vang vang trong đầu khiến tôi bất giác cười mủm mỉm suốt cả đoạn đường đi bộ từ nơi gửi xe tới quán. Đến ngưỡng cửa, Huy bất ngờ đứng khựng lại khiến tôi đâm sầm vào lưng cậu ấy. Chưa kịp nhéo Huy cái tội nghịch ngợm mọi lúc mọi nơi, tôi phát hiện gương mặt cậu ấy có chút khác lạ, hẳn nhiên không có vẻ gì của sự hài hước.

Chiếc váy đỏ chấm bi trắng dịu dàng, cô gái có mái tóc buông dài màu hạt dẻ đang nghiêng đầu nhìn chúng tôi và mỉm cười thích thú. À cũng không hẳn! Không phải cô ấy đang nhìn chúng-tôi. Cô ấy chỉ đang nhìn Huy, và cậu ấy cũng thế. Chừng như tôi là kẻ lạc loài đứng ngoài xem một bộ phim ngắn không thuyết minh, không lời thoại. Điểm tệ hại nằm ở chỗ tôi có thể lờ mờ đoán được mối quan hệ giữa họ.

“Tám là con số yêu thích của cả tôi và Huy nên cậu ấy rất hào hứng và muốn làm điều gì đó thật đặc biệt để kỉ niệm”

Cô gái váy đỏ, cô ấy là bạn gái cũ của cậu, phải không Huy?

*

(↑) Không giống những cô bạn khác, tôi không mê phim Hàn Quốc, càng chẳng khoái shopping. Quỹ thời gian rảnh triền miên, tôi có thể giam mình trong nhà cả ngày hoặc đóng đô cả tuần ở một thị trấn xa lắc xa lơ chỉ để làm bạn với giá vẽ. Hội bạn dành cho tôi ánh mắt như muốn biếu không cái mác “con bạn tẻ nhạt nhất hành tinh”. Tôi không phản pháo, cũng không bận tâm nhiều. Ở một lẽ nào đó, họ đã đúng. Tôi thuộc típ người khá nhàm chán, cả cuộc đời có lẽ chẳng biết gì ngoài vẽ vời và lang thang.

“Cậu thực sự có thể ngốc đến mức ấy hả An? Một người có đam mê riêng của bản thân thì không bao giờ nhàm chán cả! Lần sau gặp mặt, hãy nói với đám bạn của cậu như thế, biết chưa?” – Huy nói trong lúc hí hoáy vẽ. Kết thúc “bài phát biểu”, cậu ấy giơ lên bức tranh phác họa hình ảnh chú gấu Pooh với dấu hỏi chấm ở trên đầu.

Huy rất biết cách động viên và khích lệ tôi. Học chung lớp vẽ trong khi cả hai đứa đều thuộc khối Tự Nhiên, cùng theo đuổi công việc vẽ vời như một đam mê hơn là vì tiền bạc, chúng tôi nhanh chóng kết bạn, thân thật thân và rồi trở thành một cặp lúc nào không hay. Dù hai đứa có thể nhắn tin, gọi điện và gặp nhau gần như mỗi ngày nhưng thi thoảng, tôi và cậu ấy vẫn chọn cách đối thoại với nhau bằng tranh vẽ. Cảm giác ấy thực sự rất đặc biệt, như thể bạn và người ấy đang trò chuyện bằng thứ ngôn ngữ mà những người ngoài cuộc dù rất cố gắng cũng không thể nào hiểu được, như thể hai bạn đang có những bí mật của riêng mình mà bất cứ ai cũng không thể xâm phạm.

Huy gật gù nói chúng tôi sẽ lưu giữ chúng để sau này có thể mở một bảo tàng những bức tranh kể chuyện tình yêu của hai họa sĩ già. Tôi đỏ mặt. Cậu ấy thường nói về tương lai với vẻ mặt rất đỗi thản nhiên như thế. Và trong tất cả những viễn cảnh cậu ấy tưởng tượng ra, cậu ấy đều muốn có tôi ở cạnh.

“Thế thì vài năm nữa, bọn mình sẽ đi khắp thế giới và vẽ lại những chuyện gặp ở trên đường, sau đó sẽ sử dụng chúng để vẽ trang trí nhà. Như thế, bọn mình sẽ có cả thế giới trong một ngôi nhà và ngôi nhà ấy cũng có thể được sử dụng như một viện bảo tàng!” – tôi mơ mộng.

“Nhưng tớ chỉ sợ có những thứ không vẽ lại được”.

Tôi mở to mắt, nhìn sang cậu ấy và chờ đợi vế còn lại.

“Như cảm giác lúc cậu ở bên và tớ có thể nắm tay cậu như thế này chẳng hạn!”.

Những điều bút cọ không thể ghi chép, bọn mình cứ để trái tim lưu giữ là được mà, Huy nhỉ?

*

(↓) Cô gái ấy tên Thu, hơn chúng tôi hai tuổi. Ba năm trước, cô ấy chia tay Huy để sang Singapore du học. Sợi dây liên lạc giữa hai người bị đứt quãng sau đó. Tất cả những gì tôi nghe được từ Huy về cô gái này chỉ là một người hơn Huy hai tuổi, thông minh và xinh đẹp, luôn biết mình muốn gì và cố gắng làm mọi thứ để đạt được những điều đó. Về nước, Thu trở thành phụ trách truyền thông cho một ngân hàng đa quốc gia. Cô ấy hùn vốn cùng vài người bạn, mở quán cà phê sách như đúng ước mơ hồi học đại học. Cô ấy cần người thực hiện ý tưởng trang trí quán và một người bạn của cô ấy giới thiệu chúng tôi.

“Lâu quá rồi nhỉ? Dạo này Huy thế nào?” – cô gái ấy nhẹ nhàng hỏi. Nụ cười thường trực trên môi khiến người khác thật khó để không chú ý tới. Bất ngờ, cô ấy đưa mắt về phía tôi – người đóng vai vô hình trong suốt khoảng thời gian họ nhìn nhau không dứt – “Đây là bạn gái Huy hả?”.

Huy gật đầu sau một chút ấp úng. Vài giây ngắn ngủi ấy giống như cơn gió thốc, cuốn chặt lấy tôi và thả xuống vực sâu. Huy, tại sao cậu ấy lại chần chừ?

“Đột nhiên tớ nghĩ sẽ thật buồn nếu sau này không có cậu ở cạnh. À, không phải đột nhiên đâu. Thực ra, tớ nghĩ về điều ấy mỗi ngày…”

Khi ấy, khoảng cách giữa tôi và Huy rất gần mà cũng rất xa. Hai tai ù đi, tôi gần như đứng ngoài cuộc trò chuyện của hai người bọn họ. Bằng linh cảm của một đứa con gái, tôi biết Thu còn quan tâm Huy, có thể chưa từng thay đổi. Thêm một chút suy xét, tôi nghĩ cuộc chạm trán này hoàn toàn không tình cờ và ngẫu nhiên như tôi và Huy vẫn nghĩ. Rất có thể, chính Thu đã sắp xếp để kiếm cớ tiếp cận Huy. Rất có thể, chỉ riêng tôi là người bị động trong tình huống này.

Tôi nhìn sang và thấy Huy đang cười thoải mái, cô gái váy đỏ thậm chí còn rướn đôi giày cao gót để xoa mái tóc ngắn và hơi xoăn của  Huy. Gần nửa giờ đồng hồ đã trôi qua và hai người ấy vẫn đứng chuyện trò vui vẻ. Trông họ thực sự rất đẹp đôi.

Nhìn lại bản thân, tôi thấy mình xấu xí, vụng về và kém cỏi. Đâu có gì đáng để cậu thích, phải không Huy?

*

(↑)Sau bữa ngẫu hứng trổ tài vẽ trang trí tường phòng ngủ cho chị họ của Huy, chúng tôi nhận được rất nhiều lời khen và lời đề nghị vẽ tường với khoản thù lao không tệ. Hai đứa thường thảo luận kĩ lưỡng trước khi xác nhận tham gia, sau đó phải bàn bạc ý tưởng, phân công nhau mua màu và cọ vẽ. Khoản tiền thù lao nhận được, chúng tôi chia đôi nhưng không quên “để dành” một chút cho quỹ chung của hai đứa. Huy gọi nó bằng một cái tên chao ôi là sến súa: “Ngân quỹ của trái tim”. Để tiết kiệm, chúng tôi lấy quả bóng nhựa cu Bi em tôi không dùng đến nữa, sơn trắng rồi cẩn thận vẽ trang trí bằng hình ảnh những chiếc máy bay, những chiếc va li,… Chúng tôi luân phiên giữ quả bóng tiết kiệm, cảm giác như hai đứa ngày càng trở nên gắn bó, như thể cả hai đều có mối ràng buộc với nhau trong tương lai.

Một lần, sau khi nhận lại quả bóng từ Huy, tôi phát hiện ở khe nhét tiền có một mẩu giấy màu vàng bị kẹt lại. Ra là một bức thư của Huy! Cậu ấy vẽ tặng tôi rất nhiều bức tranh, thậm chí cả những cuốn truyện bằng tranh ghi lại những kỉ niệm của hai đứa. Nhưng đó là lần đầu tiên cậu ấy viết thư tay cho tôi, và nó như thế này:

“Bọn mình sẽ cùng nhau làm việc và tiết kiệm để vài năm nữa có thể đi vòng quanh thế giới và tiếp tục bay lượn vòng vòng lúc bọn mình về già nhé, được không? Đột nhiên tớ nghĩ sẽ thật buồn nếu sau này không có cậu ở cạnh. À, không phải đột nhiên đâu. Thực ra, tớ nghĩ về điều ấy mỗi ngày…”.

Tương lai bọn mình nhất định sẽ ở cạnh nhau, đúng không Huy?

*

(↓) Cậu ấy khen Thu thật xinh đẹp và tài giỏi. Chỉ duy nhất một lần, nhưng những lời nói ấy giống như bản nhạc được chơi đi chơi lại trong đầu khiến tôi cảm thấy khó chịu.Huy vô tư chẳng để ý đến cảm xúc của tôi, cậu ấy hào hứng trao đổi ý tưởng vẽ trang trí tường bằng những hình ảnh giá sách, những ngọn đèn ấm áp và những chiếc gối để tựa lưng trong lúc đọc.

Sẽ thế nào nếu Thu chủ động muốn quay lại và Huy vẫn luôn trông đợi điều đó? Sẽ thế nào…

“Này!” – Huy huơ huơ tay trước mặt tôi – “Cậu đang nghĩ gì thế hả?”.

“Nghĩ gì đâu!” – tôi giật bắn mình – “Tự nhiên tớ nhớ ra có hẹn với đứa bạn chiều nay qua phụ đạo em nó học Hóa. Tớ về sớm một chút nha!”.

Tôi đứng dậy, lau tay rồi vơ chiếc túi xách và bỏ về. Những ngày sau đó, tôi viện đủ cớ để bỏ Huy đến vẽ một mình. Tôi nghĩ nhiều đến mức mất ngủ. Không thể ngủ, tôi cũng không thể tập trung vẽ hay học bài. Tâm trạng ngày càng tệ đi, đặc biệt khi Huy dường như không hề hay biết tôi đang giận. Giờ này, hẳn cậu ấy đang bận trò chuyện với Thu. Hai người bọn họ trông đẹp đôi lắm cơ mà.

Huy, cậu từng thích cô ấy rất nhiều, đúng không?

*

(↑) “Ừ!” – cậu ấy gật đầu đồng tình, không chút ngắc ngứ. Thấy mặt tôi buồn thiu, cậu ấy nói thêm – “Nhưng như cậu vừa nói đấy, tớ-từng-thích-cô-ấy. Nghe không, “đã từng” – nghĩa là chuyện đó đã thuộc về quá khứ rồi ấy!”.

“Rồi sao?” – tôi lí nhí hỏi nhưng có vẻ Huy không nghe thấy. Cậu ấy nắm tay tôi đi vào bên trong cửa hàng cà phê sách của Thu.

Bốn bức tường của tầng hai gần như đã được vẽ hoàn chỉnh, chỉ còn tầng một và một chút bên ngoài mặt tiền. Thu cũng có mặt ở quán. Cô ấy mặc chiếc váy màu xanh dương tươi mát – đúng màu Huy thích.

Thu, cô ấy muốn “giành” lại Huy của tôi, đúng không?

“đặc biệt khi Huy dường như không hề hay biết tôi đang giận. Giờ này, hẳn cậu ấy đang bận trò chuyện với Thu. Hai người bọn họ trông đẹp đôi lắm cơ mà….”

Chúng tôi đứng nói chuyện một lát trước khi bắt tay vào làm việc. Huy nài nỉ tôi đến bởi đây là cửa hàng số tám chúng tôi làm chung và cậu ấy sẽ rất buồn nếu tôi để cậu ấy “chiến đấu” một mình. Trong lúc đang đứng đối diện Huy, vài sợi tóc của tôi rơi khỏi búi. Cậu ấy vươn tay giúp tôi cài chúng sau vành tai.

“Giờ mới biết cậu dịu dàng như thế đấy, Huy!” – Thu lên tiếng. Gương mặt Huy dần đỏ lựng lên, giống như một đứa trẻ bị bắt quả tang đang làm điều gì đó ngốc nghếch. Nom dễ thương vô cùng.

“Hai người hạnh phúc quá! Xem ra Thu trở về hơi muộn rồi! Haha” – Thu nói tiếp, không hẳn là vui – tất nhiên nhưng tôi không thấy chút ác ý nào trong giọng nói của cô.

“Quan trọng gì sớm hay muộn! Vì đến cuối cùng, Huy vẫn cứ chọn An thôi, An nhỉ?”.

Đến lượt gương mặt tôi đỏ lựng lên. Chẳng cần soi gương tôi cũng biết rõ điều ấy vì hai má đang nóng bừng. Thu khẽ mỉm cười rồi vẫy tay ra hiệu rời đi, để chúng tôi ở lại với nhau.

Thu – nếu là đối thủ, cô ấy sẽ thật đáng gờm. Nhưng rất may, sự thông minh và tinh tế của cô ấy đã khiến cô ấy không làm người thứ ba. Và quan trọng hơn, gà bông của tôi đã không chọn cách gây khó xử cho bạn gái của mình. Tốn biết bao thời gian cho việc muộn phiền và lo lắng cả tuần vừa rồi, tớ thấy mình ngốc ơi là ngốc, Huy nhỉ?

*

(↑) “Trong trường hợp này thì cậu không ngốc một chút nào!” – Huy kết luận sau một hồi giả vờ suy nghĩ chăm chú lắm – “Ngược lại, tớ phải cảm ơn cậu mới đúng. Giờ tớ mới biết hóa ra cậu cũng biết, è hèm, ghen cơ đấy!”.

“Ơ!?” – mặt tôi méo xệch – “Nghĩa là cậu cũng biết tớ giận!”.

“Ừ!” – Huy hơi ngượng – “Tớ xin lỗi vì đã giả vờ như không biết và không cố gắng giải thích để cậu bớt lo. Nhưng tớ đã rất vui. Vì điều đó nghĩa là cậu thực sự quan tâm đến tớ!”.

“Nhưng trước giờ tớ luôn quan tâm đến cậu mà!”.

“Nhưng tớ vẫn luôn lo lắng, giống như cậu vậy!” – Huy nói đúng, tôi luôn âu lo về tình cảm của cậu ấy và nghĩ rằng cậu ấy sẽ vì cô gái kia mà rời bỏ mình – “Giờ thì bọn mình không cần phải lo lắng nữa nhé!”.

Chuyện tình cảm tưởng phức tạp hóa rất đơn giản. Chỉ cần gạt bỏ những nghi kị và hiểu lầm để thành thật thương yêu nhau, để nhận ra những lo lắng hoàn toàn không đáng có. Hoặc đơn giản hơn, bạn chỉ cần gạt bỏ những đoạn văn bắt đầu bằng mũi tên đi xuống (↓) để tập trung vào những niềm vui trong những đoạn văn bắt đầu bằng mũi tên đi lên (↑).

“Bọn mình sẽ cùng nhau làm việc và tiết kiệm để vài năm nữa có thể đi vòng quanh thế giới và tiếp tục bay lượn vòng vòng lúc bọn mình về già nhé, được không? Đột nhiên tớ nghĩ sẽ thật buồn nếu sau này không có cậu ở cạnh”

Nhưng chuyện tình cảm phải có lúc lên lúc xuống, lúc vui lúc buồn. Có như thế, chúng ta mới hiểu nhau hơn, Huy nhỉ?

 

DUNG KEIL

Click to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Most Popular

To Top