Trà sữa cho tâm hồn

Truyện ngắn: Những chiếc ô bỏ quên

Dạo này trời nóng như đang ở trong một cái lò nướng bánh. Thật vậy, thời tiết lúc này rất giống cái nơi mà sau một lát cho vào một âu bột nhồi phủ đầy thứ lên trên, khi lấy ra âu bột ấy đã chín và thơm điếc mũi. Nhưng Minh thì chẳng thơm. Người cậu ấy chua lè mùi mồ hôi, kết quả của một buổi tập bóng rổ mồ hôi mướt áo. Tập xong cậu ấy còn thản nhiên lấy mất cốc nước ngọt của Linh mà uống một hơi hết sạch.

Bây giờ thì Linh đang đứng cạnh Minh trên chiếc xe buýt đông nghẹt người, nóng nực và mùi chua lè càng đậm hơn.

– Sao trông cậu chán nản thế?

– Nóng. Và người cậu thì chua.

– Hả?

Minh hơi hốt hoảng, sau đó hơi xấu hổ, nhưng rồi lại hơi bực dọc vì đã thấy xấu hổ. Bình thường cô nhóc Linh ăn nói bướng bỉnh nhưng dễ thương. Thỉnh thoảng, cái sự bướng bỉnh đó trở nên thương không- dễ, nhất là vào những ngày trời nóng như thế này. Thời tiết tệ hại làm Linh chóng mặt, mệt mỏi, và rồi hay buồn bực. Ví dụ như mọi lần, Linh có thể ngồi đợi Minh chơi bóng rổ bao lâu cũng được, chỉ cần ngồi yên đọc sách hoặc nghe nhạc là đủ. Nhưng hôm nay thì cô nàng dễ nổi quạu.

Nhìn hai gò má ửng hồng của Linh kèm vẻ mặt bí xị, Minh lại thấy thương thương, rồi… buồn cười.

Thế là cậu chẳng thèm bực cô bạn nữa.

– Này, ăn kem không?

Thế là hai đứa nhảy xuống khi trạm xe buýt tới một quán kem tươi quen thuộc gần ba năm qua. Linh ăn tổng cộng bốn cây trong khi Minh vẫn thong thả cây đầu tiên và cắn từng miếng một. Đến khi Linh bảo đủ rồi, không ăn nữa, Minh mới đứng dậy trả tiền và hai đứa đi về.

Vừa bước ra ngoài quán, Linh chợt ngẩng đầu lên, cánh mũi phập phồng ngửi khịt khịt.

– Trời sắp mưa rồi.

Minh nhìn lên bầu trời đầy mây, nhưng trông chúng chẳng có vẻ gì là sắp mưa. Cậu cũng thử ngửi khịt khịt nhưng không thấy bất cứ mùi nào khả dĩ là của một cơn mưa sắp đến. Thế là cậu chỉ giục: “Nhanh lên nào, xe buýt tới rồi”.

“Linh khẳng định đó là điều cậu không thể làm khi không có ô trong suốt, vì những cái ô bình thường sẽ cản tầm nhìn, còn nếu không có ô thì khi mưa rơi xuống, cậu sẽ nhắm mắt theo phản xạ”

Nhưng chiều đó, khi đang ngồi bặm môi giải đề Toán, Minh thấy mưa rơi ngoài cửa sổ. Một giọt. Hai giọt. Chúng ào xuống đột ngột và nhanh chóng ùa một luồng khí mát lành vào phòng, cứ như thể toàn bộ sự oi bức của vài phút trước đó là ảo ảnh. Tin nhắn của Linh cũng đến đột ngột “Mưa rồi đó, thấy chưa ;3”. Linh bấm nhầm icon “;3” thay cho “:3” là dấu hiệu cho thấy cô bạn đang buồn ngủ lắm nhưng vẫn ráng gửi tin đi. Hẳn là vừa gửi xong đã buông điện thoại qua một bên và ngủ rồi. Nhưng Minh vẫn nhắn tin trả lời lại “Ừ, thấy rồi, thấy rõ lắm rồi”.

Chiều đó mưa nhiều và lâu. Như báo hiệu mùa mưa đã đến.

*

Và đúng là mùa mưa đến.

Thành phố này khi đã vào mùa mưa thì hầu như ngày nào cũng mưa, có những hôm mưa cả mấy ngày không dứt. Thế là Linh hôm nào cũng vui. Dù hôm nào cũng phải mang cái ô đi học vướng víu, dù hôm nào giày cũng ướt, đến lớp phải tháo ra phơi dưới bàn. Nhưng vì thời tiết cứ mát mẻ, nên Linh cứ vui.

– Tớ bớt ghét mùa Hè đi vì có mưa cậu ạ.

Linh vừa nói vừa tháo đôi giày ra, duỗi căng mấy ngón chân ướt nhèm. Minh không nói gì. Cậu không thích mưa lắm. Thời tiết kiểu như này chỉ hợp với con mèo lười là Linh chứ không phù hợp với một người thích chạy nhảy ngoài trời như cậu.

Chẳng biết Linh kiếm đâu một cái ô trong suốt từ trước khi mùa mưa đến, cất trong phòng. Bây giờ thì cô bạn lấy nó ra. Hôm nào xuống xe buýt, cô bạn bung ô ra cũng làm mọi người phải ngoái lại nhìn. Trong làn mưa, cái ô trong suốt ấy cứ dịu dàng và tinh khiết, vừa ẩn vào mưa vừa nổi bật lên. Linh khoái lắm. Như hôm nay cô bạn cứ kể mãi một chuyện với Minh, mà cậu nhẩm ra hẳn bảy lần. Linh bảo vào những hôm mưa nhỏ, cậu ấy trốn trong cái ô và ngẩng mặt lên thì có thể thấy rõ mưa đang rơi xuống như thế nào. Linh khẳng định đó là điều cậu không thể làm khi không có ô trong suốt, vì những cái ô bình thường sẽ cản tầm nhìn, còn nếu không có ô thì khi mưa rơi xuống, cậu sẽ nhắm mắt theo phản xạ.

Minh nghe hết đủ bảy lần, lần nào cũng cười, và lần nào cũng trêu Linh giống như một con mèo thích chơi đùa với món đồ chơi của nó dù đó là bất kì vật gì. Trường hợp này là một cái ô trong suốt.

*

Mặc kệ Minh trêu chọc kiểu gì, Linh vẫn cảm thấy vui vì mùa mưa đến và vì cái ô trong suốt có thể ngẩng đầu lên là thấy mưa rơi xuống của mình. Hôm nay Minh chỉ đi học cùng chứ không về chung. Cậu ấy còn đang bận ở đội bóng rổ. Hẳn là đội bóng đã được thầy hiệu trưởng cho phép sử dụng phòng tập bóng rổ trong nhà tập luyện để chuẩn bị cho giải đấu thành phố sắp tới. Thế nên Linh một mình cầm cái ô đi dọc hành lang, nhảy từng bậc xuống cầu thang rồi đứng trước mái hiên định bung ô ra. Bỗng một cậu con trai ở đâu xuất hiện, chạm khẽ vào vai nó.

– Này, bạn gì ơi, bạn có thể cho tớ đi nhờ ra bến xe buýt không? Tớ không mang theo ô.

Linh gật đầu ngay, chẳng suy nghĩ gì, cũng chẳng thèm nhìn rõ mặt người đó là ai. Chỉ là một quãng đường ngắn thôi mà. Khi đến trạm chờ rồi, cậu bạn kia mới khen như là đang cảm ơn.

– Cậu có cái ô đẹp quá. Cậu ta vô tình chạm đến niềm tự hào của Linh nên cô bạn không giấu được nụ cười. Miệng cười, mắt cũng cười theo.

– Tớ tên là Khang, học 11A5.

– Tớ là Linh.

Khang leo lên chuyến xe buýt cùng Linh. Còn một chỗ trống duy nhất, cậu ta nhanh chóng ấn nó ngồi xuống ghế. Vì lần đầu tiên có trải nghiệm này nên Linh đột nhiên thấy lúng túng. Những lần đi chung với Minh, nếu có chỗ trống thì cậu ta sẽ giành ngay, và rồi sau đó sẽ nhăn răng cười nhìn Linh đang đứng và đợi nó năn nỉ mới chịu nhường chỗ.

“Không lẽ cô nàng này chẳng tinh ý chút xíu nào, đến mức không nhận ra ý cậu vừa nói có nghĩa là cậu luôn chú ý đến Linh nên mới biết cô nàng thường chỉ nghe nhạc, thỉnh thoảng mới nói vài câu với cậu bạn hay đi cùng”

– Cậu cũng đi chuyến xe này?

– Ừ. Nếu không tớ leo lên làm gì?

– Sao những lần trước tớ không thấy cậu nhỉ?

– Cậu có bao giờ chú ý đến xung quanh đâu mà thấy tớ, lúc nào cũng thấy cậu nghe nhạc còn gì.

Nhận ra mình vừa nói hớ, Khang im bặt ngay, nhìn thẳng ra ngoài cửa sổ. Nhưng Linh chẳng có vẻ gì là để ý. Cô bạn chỉ đặt cái ô cẩn thận bên ghế, và lắc lắc đầu nhẹ cho nước văng bớt khỏi tóc, chầm chậm lôi ra iPod và đeo một bên tai nghe lên.

Thế là cậu len lén thở phào nhẹ nhõm. Sau đó, cậu lại len lén chút thất vọng. Không lẽ cô nàng này chẳng tinh ý chút xíu nào, đến mức không nhận ra ý cậu vừa nói có nghĩa là cậu luôn chú ý đến Linh nên mới biết cô nàng thường chỉ nghe nhạc, thỉnh thoảng mới nói vài câu với cậu bạn hay đi cùng.

Vì hôm nay không thấy Linh đi chung với cậu bạn đó nữa nên cậu mới thấy mình có cơ hội mà chạy ra. Mưa làm sàn nhà trơn trượt, suýt thì cậu bị té khi cố chạy đuổi kịp Linh trên hành lang. Nhưng những lời như thế, biết phải nói làm sao…

*

Chẳng mấy ngày nữa là mùa mưa đi mất. Minh vẫn ở lại mỗi giờ tan học với đội bóng rổ. Và ngày nào Khang cũng xuất hiện với vẻ mặt của một người quên mang ô. Thế nên Linh cứ cho cậu ta đi nhờ ra trạm xe buýt như một thói quen. Dù Linh không thể nào hiểu được tại sao lại có một người luôn quên ô dù hầu như ngày nào trời cũng mưa.

Một lần, khi đang rảo bước, Khang đột ngột ngẩng đầu lên và bảo.

– Này, tớ có thể nhìn thấy mưa rơi đấy.

Linh cười toe toét.

– Đúng không? Đúng không?

– Đúng. Đúng.

– Thế mà khi tớ kể với Minh cậu ấy lại bảo đấy là chuyện trẻ con.

– Ai thế? Bạn trai cậu à?

– Ừ. Bạn là con trai đấy.

– Bạn thân trái dấu à?

– Ừ. Chúng tớ thân từ hồi mới vô lớp Mười.

– Ngưỡng mộ thế.

Khang cười toe. Rồi cậu lại ngẩng đầu lên nhìn mưa rơi xuống, và lẩm bẩm: “Thích thật!”. Linh gật gù theo: “Ừ, thích thật, thế nên tớ mới mua cái ô này”. Nhưng cô bạn không biết rằng Khang chỉ đang vui vì đã gỡ được tảng đá đè nặng trong lòng mình bấy lâu.

*

Trong suốt buổi sáng lúc đi xe buýt, Linh không nói gì, dù chỉ là một lời ậm ừ. Mãi đến khi vào lớp, tháo đôi giày ướt nước để dưới chân bàn, cô bạn mới kể cho Minh chuyện chiều hôm qua. Lúc đó, Linh có việc phải ghé thư viện một chút nên chạy qua đó. Rồi cô bạn tình cờ phát hiện cái cậu bạn hay đi nhờ ô mình đang đưa ô của cậu ta một người bạn mượn. Và năm phút sau đó Linh lại thấy cậu ta xuất hiện ở chỗ cũ và bảo rằng đã quên ô ở nhà rồi.

boquen5

Minh bật cười.

– Thế ra cái cậu bạn dễ thương tốt bụng kể chuyện rất hay mà cậu hay kể cho tớ là kẻ lừa đảo à?

Nhưng cậu thôi không cười nữa khi thấy Linh mơ màng nhìn ra ngoài cửa sổ. Cô bạn không lắng nghe lời cậu nói. Minh nhận ra Linh chỉ đang kiếm một người nghe cô bạn kể chuyện, và chỉ vậy thôi. Bên trong Linh đang có muôn vàn cảm xúc lẫn lộn, chúng hiện hết lên ánh mắt trong vắt của cô bạn. Và Minh đọc được, cô bạn đang mong mùa mưa ở lại thật lâu.

*

Đội bóng rổ nghỉ tập dưỡng sức ba hôm, nên ba hôm đó Minh đi với Linh ra bến xe buýt sau giờ tan học. Cái anh chàng kia đột nhiên không quên ô nữa, chẳng thấy xin đi nhờ Linh như mọi lần. Cậu ta đi một mình ra trạm xe buýt với cái ô màu xanh lục trơn. Lâu lâu Linh nhìn sang thấy cậu ta cũng đang nhìn mình nhưng nhanh chóng quay đi. Rồi lâu lâu Linh gặp ánh mắt cậu ta có vẻ buồn bực nhìn mình. Linh cũng cảm thấy buồn bực dù trời vẫn mưa, chẳng nóng xíu nào.

Minh ngồi yên lặng. Cậu quan sát tất và thấy tất cả, nhưng không nói ra điều gì. Đơn giản rằng sự bực dọc ấy của hai người là vì họ đang tự hỏi, sao người đó lại không nói chuyện với mình như mọi lần nữa. Họ bực dọc là vì họ đang chờ đợi.

Hôm nay, khi Linh và Minh vừa xuống cầu thang thì thấy Khang đang đứng phía trước định bung ô ra. Chẳng kịp suy nghĩ, Linh dúi cái ô trong suốt vào tay Minh rồi chạy đi. Cô bạn vỗ nhẹ vào vai Khang.

– Này, cho tớ đi ké ra trạm xe buýt với.

Khang có vẻ ngạc nhiên. Cậu nhìn ra đằng sau thấy Minh đang cầm cái ô trong suốt lúng túng không biết giấu vào đâu vì to quá. Bắt gặp cái nhìn sửng sốt của Khang, Minh giơ hai tay hai ô nhún vai cười trừ. Cậu bạn lớp 11A5 hiểu ra, tai liền đỏ ửng, bối rối quá nên hỏi một câu ngốc nghếch.

– Thế bạn kia không đưa cậu về à?

– Cậu ấy có lịch tập bóng rổ rồi.

Khang định nói điều gì đó, nhưng lại sợ mình thốt ra bất kì điều gì ngốc nghếch nữa nên chỉ nói.

– Tớ sẽ đưa cậu về đến tận nhà. Cậu vội chỉ vào cơn mưa, nói thêm.

– Vì trời mưa quá, cậu sẽ ướt mất nếu đi bộ từ trạm xe về nhà.

Khang lại thấy mình vừa nói ra một điều chẳng có gì là thông minh. Nó làm cậu chẳng giấu được điều gì hết. Nhưng vì gương mặt đối diện kia đang nhìn cậu nở nụ cười thật dịu dàng nên cậu cũng mỉm cười.

*

Minh đứng yên trên bậc thềm trước cửa thư viện, nhìn chăm chăm về hai người đang đi đằng trước. Cậu nghĩ thật nhiều về cô bạn thường nhăn nhó khi mùa Hè tới, nhưng cũng rất dễ mỉm cười, và hai gò má cứ ửng hồng lên. Về cô bạn rất yêu chiếc ô trong suốt mua từ trước mùa mưa, nhưng lại dễ dàng dúi vào tay cậu khi thấy một người sắp rời đi.

“Và biết bao mùa mưa trước đó nữa cũng đã đi qua. Mà chẳng lần nào cậu làm gì. Dẫu chỉ đơn giản là bỏ quên một chiếc ô, để một lần chạm khẽ vai cô bạn mà cậu thích, để xin đi nhờ một đoạn đường ngắn thôi”

Mọi thứ như chỉ mới hôm qua thôi. Nhưng thật ra là một mùa mưa đã sắp đi qua rồi. Và biết bao mùa mưa trước đó nữa cũng đã đi qua. Mà chẳng lần nào cậu làm gì. Dẫu chỉ đơn giản là bỏ quên một chiếc ô, để một lần chạm khẽ vai cô bạn mà cậu thích, để xin đi nhờ một đoạn đường ngắn thôi. Thế nên giờ đây, Minh tự nhủ, có lẽ thứ sẽ bị bỏ quên tiếp theo chính là tình cảm này của cậu. Cõ lẽ chúng sẽ bị mưa cuốn trôi đi đến chẳng còn dấu vết.

Và có lẽ như thế là tốt nhất.

 

FUYU

Click to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Most Popular

To Top