Trà sữa cho tâm hồn

Những bài học cuộc sống: Sự yêu thương mang tình yêu tới.

Bạn thân mến, mỗi ngày mới sang, Hoa Học Trò Online sẽ dành tặng bạn một câu chuyện nhỏ nhưng chứa đựng nhiều điều thực sự ý nghĩa về cuộc sống xung quanh ta.

Như một ly cà phê đậm đà dành tặng bạn mỗi ngày mới sang, để bạn cùng cảm nhận nét đẹp dung dị của cuộc đời, thêm cảm hứng học tập và yêu mến mọi người.

Sự thương yêu mang tình yêu tới

Sau khi tốt nghiệp đại học, cũng giống như nhiều người chưa tìm được việc làm phù hợp với mình, Frank Hempstead làm tài xế taxi, tiết kiệm tiền trong khi chờ cơ hội. Có những người bạn của Frank kết hôn sớm, hoặc chí ít cũng đã có bạn gái, nhưng Frank thì chưa. Anh luôn tin rằng mình sẽ gặp một nửa của mình vào những lúc bất ngờ nhất, và “chẳng đi đâu mà vội”.
Nhưng có một điều rất đáng quý: Frank thật sự là một người tử tế. Anh chẳng bao giờ nhớ được những hành động mà người khác nhớ về anh: như lần anh mua một hộp cơm cho người đàn ông vô gia cư, như lần anh cho một cụ già vào ngồi nhờ trong xe cho ấm vào một ngày tuyết rơi lạnh buốt, như việc mỗi khi rảnh, anh đều đem một giỏ rau quả tới cho bà cụ hàng xóm già nua và chăm chú lắng nghe cụ kể những câu chuyện lặp đi lặp lại… “Cụ ấy chẳng có ai để trò chuyện và lắng nghe cả” – Frank nghĩ như vậy mỗi khi anh có chút thời gian rảnh.
Vào một buổi tối lạnh lẽo của tháng 11, sau khi chui ra khỏi xe trả tiền xăng, Frank quay lại thì thấy một bà cụ nhỏ bé ngồi ở ghế trước.
– Ôi, bà nên ngồi ra phía sau chứ, làm thế nào mà bà vào được xe cháu vậy? – Frank thốt lên.
– Ta không nghe rõ lắm – Bà cụ đáp – Nên cháu cho ta ngồi ghế trước nhé?
– Bà muốn đi tới đâu? – Frank hỏi.
– Ta cũng không chắc. Ta không hay ra ngoài lắm. Hay là cháu cứ chở ta đi dạo phố cũng được.
– Ôi, nhưng mà xe cháu tính tiền theo quãng đường đấy bà ạ – Frank mỉm cười – Nhưng không sao, nếu bà đã quyết định thế…
Frank chở bà cụ đi theo những con đường đẹp nhất của thành phố. Qua câu chuyện, bà cụ kể với Frank rằng bà tên là Julia và đã sống ở thành phố này rất nhiều năm. Bà đã sống cùng chồng ở một ngôi nhà, và sau khi chồng bà mất, bà bán nhà cho một gia đình khác, nhưng họ vẫn cho bà ở cùng.
– Ta coi họ như gia đình của mình vậy – Bà cụ kể – Họ có một cô con gái chơi đàn rất hay, và bé Anthony 4 tuổi thì đáng yêu vô cùng.
– Vậy gia đình của bà đâu? Tại sao bà không sống cùng gia đình mình mà lại sống với một gia đình khác? – Frank ngạc nhiên.
– Cháu gái ta sống ở trung tâm thành phố, nhưng ta không muốn rời ngôi nhà cũ. Ta sống trong ngôi nhà đó từ khi còn trẻ và có quá nhiều kỷ niệm. Hơn nữa, bé Jessica và Anthony của nhà họ rất dễ thương. Thỉnh thoảng ta cũng về thăm cháu gái ta. Nó rất thông minh và xinh đẹp. Nhưng nó bận rộn quá, nên đôi khi nó không còn nhớ được những điều thật sự quan trọng trong cuộc sống – Nói đến đây, chợt bà cụ nháy mắt với Frank – Này, ta thấy cháu gái ta cần một người như cháu đấy!
– Không đâu bà ơi – Frank mỉm cười lễ phép – Cháu thường phải dậy từ 3h sáng, lái xe đến tận nửa đêm để đủ sống. Cháu chắc chắn rằng cháu gái bà là một cô gái độc lập. Cô ấy không thể thích một người như cháu được.
– Frank, ta thì nghĩ nó cần sống chậm lại và nhìn thấy vẻ đẹp trong mỗi con người, học được những bài học trong cuộc sống bằng cách giúp đỡ người khác – Và bà cụ lại hạ thấp giọng – Đúng rồi, nó thật sự cần một người như cháu đấy, Frank. Mà thôi, cháu chở ta tới địa chỉ 498 East Primrose đi. Cháu gái ta sống ở đó. Ta muốn thăm nó một lát.
Khi họ đến địa chỉ đó, bà Julia bảo Frank vào xem có ai ở nhà không đã, còn bà sẽ đợi trong xe cho khỏi lạnh. Frank bấm chuông nhưng không ai trả lời. Và khi quay lại xe, Frank thấy bà Julia không ở đó nữa.
“Thật không thể tin được, bà cụ đã lừa mình” – Frank tự nhủ và lái xe quay lại trung tâm taxi – “Mà trông bà ấy đâu có giống kiểu người lừa đảo để quỵt tiền taxi cơ chứ!”.
Khi về đến trung tâm taxi, Frank phát hiện ra bà cụ để quên một tập thư ở ghế của bà. Đó là những bức thư được viết trong chiến tranh, đề năm 1944, có vẻ là của chồng bà Julia gửi cho bà. Những bức thư được viết bằng ngôn từ rất lãng mạn, đẹp đẽ, đầy yêu thương. Tổng cộng có hơn 10 bức.
Ngày hôm sau, Frank lái xe tới địa chỉ đề trên thư và gõ cửa. Một người phụ nữ ra mở cửa cho Frank, theo sau là cậu con trai chừng 4 tuổi.
Vừa hỏi thăm bà cụ Julia, Frank vừa hỏi cậu bé:
– Cháu là Anthony phải không? Cháu đúng là đáng yêu quá!
Người phụ nữ có vẻ ngạc nhiên:
– Làm sao cậu biết tên nó?
– Bà Julia cho tôi biết – Frank đáp – Tối qua bà ấy đi taxi của tôi và để quên tập thư này trên xe.
– Nhưng bà Julia là ai? – Người phụ nữ càng ngạc nhiên hơn.
– Bà ấy sống cùng với gia đình mình mà? – Lần này thì đến lượt Frank tròn mắt – Bà ấy nói bà ấy rất yêu quý gia đình chị, nhất là Anthony, và chị của cậu ấy nữa, cô bé đó chơi đàn rất hay…
– Ôi, ai bày ra trò này thế? – Người phụ nữ thốt lên – Có phải là chồng tôi kể cho cậu nghe không? Hay đây là trò đùa gì?
Rồi người phụ nữ nói rằng gia đình cô đã mua ngôi nhà này từ rất lâu, từ một cô gái tên là Kimberly, và sống ở đây, nhưng không có bà cụ nào tên là Julia cùng sống cả.
Nên Frank đành từ biệt cô và quyết định tìm đến địa chỉ mà bà Julia bảo là cháu gái bà đang sống.
Đến địa chỉ hôm trước, Frank lo lắng nhấn chuông. Lúc này, anh mới để ý thấy bảng tên trước cửa nhà ghi là “Kimberly”. Một cô gái khoảng hơn 20 tuổi ra mở cửa. Trông cô rất xinh đẹp và tự tin.
– Bà cô để quên tập thư này trên xe taxi của tôi, và tôi tới đây để gửi cô – Frank nói.
– Bà tôi? – Cô gái hỏi lại – Nhưng cả bà nội và bà ngoại tôi đều mất rồi.
– Bà cô tên là Julia, phải không? – Frank thắc mắc – Đây là tập thư mà ông cô đã viết cho bà.
Lúc này, cô gái mời Frank vào nhà.
– Tôi tên là Kimberly – Cô tự giới thiệu – Anh bảo bà tôi là Julia đã để quên thư trên xe anh. Nhưng trông bà tôi thế nào?
– Bà cô thấp nhỏ, tóc dài cuộn lại và rất ít sợi bạc…
– Hoàn toàn đúng – Kimberly càng ngạc nhiên. Và sau khi nghe Frank kể lại toàn bộ câu chuyện, Kimberly coi đó quả là một bí ẩn lớn, bởi vì bà cô đã mất nhiều năm về trước.
***
Frank và Kimberly ngày càng thân nhau hơn, và họ cảm thấy rất hợp với nhau. Frank đi học tiếp, có thêm một tấm bằng và sau đó trở thành một nhà tâm lý học. Nhiều năm sau đó, khi họ đã kết hôn và có hai con, Frank mới kể lại thêm một chi tiết của câu chuyện: rằng bà Julia đã nói Kimberly cần một người như anh. Cả hai người đều đồng ý lấy ngày mà Frank gặp bà Julia làm “ngày kỷ niệm tình yêu”, vì họ tin rằng chính sự yêu thương vô cùng của bà Julia đối với Kimberly, nên bà muốn giúp cháu mình tìm được tình yêu thật sự.
Bây giờ, Frank và Kimberly đã có hai con. Cô con gái tên là Julia – được đặt theo tên của bà của Kimberly, và cậu con trai được đặt tên là Charles – theo tên ông của Kimberly.
Sự yêu thương có thể làm nên những điều kỳ diệu mà không gì khác có thể làm nên được.
Thomas F. O’Neill

Thục Hân (dịch)

Click to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Most Popular

To Top