Trà sữa cho tâm hồn

Những bài học cuộc sống: Phía sau tấm kính.

Bạn thân mến, mỗi ngày mới sang, Hoa Học Trò Online sẽ dành tặng bạn một câu chuyện nhỏ nhưng chứa đựng nhiều điều thực sự ý nghĩa về cuộc sống xung quanh ta.

Như một ly cà phê đậm đà dành tặng bạn mỗi ngày mới sang, để bạn cùng cảm nhận nét đẹp dung dị của cuộc đời, thêm cảm hứng học tập và yêu mến mọi người.

Phía sau tấm kính

           Khi còn nhỏ, tôi sống ở thành phố New York, ngay gần nhà ông bà ngoại tôi.

Tối nào ông tôi cũng đi dạo. Những hôm trời ấm áp và đã học bài xong, tôi thường đi cùng ông.

Một buổi tối, khi tôi và ông ngoại cùng đi dạo, tôi hỏi ông rằng khi ông còn nhỏ thì mọi thứ khác bây giờ thế nào. Ông bắt đầu kể cho tôi nghe về những nhà vệ sinh ngoài trời thay vì bồn toilet, những con ngựa thay cho ôtô, những bức thư thay cho điện thoại, và những ngọn nến thay cho đèn điện. Khi nghe ông kể rằng ông không có tất những thứ tiện nghi mà tôi chưa bao giờ nghĩ mình có thể sống thiếu, tôi cảm thấy cuộc sống ngày trước của ông thật khó khăn. Và tôi chợt hỏi: “Ông à, điều khó nhất mà ông từng phải làm trong đời là gì?”.

Ông tôi ngừng bước, nhìn ra xa tít tận chân trời và không nói lời nào trong khoảng một phút. Rồi ông ngồi xuống bên vệ đường, kể cho tôi nghe một câu chuyện khiến tôi biết rằng điều khiến cuộc sống khó khăn nhất không phải là sự thiếu vắng những tiện nghi, mà là thiếu vắng một điều ai cũng sở hữu, thời nào cũng có.

“Khi mẹ cháu, các bác và cậu của cháu còn rất nhỏ, bà ngoại bị bệnh nặng sau khi sinh dì Mary. Bà phải nằm tại một nơi gọi là viện điều dưỡng trong một thời gian rất dài để chờ bình phục. Dì Mary và mấy bác của cháu tới sống với một vài người chị em của bà. Nhưng không ai nhận chăm sóc mẹ cháu và cậu cháu cả, nên hai người phải tới cô nhi viện. Các bà sơ ở đó chăm sóc mẹ và cậu cháu, để ông có thể làm tới 2-3 công việc mỗi ngày, nhằm kiếm đủ tiền đóng cho viện điều dưỡng, với hy vọng sẽ sớm đưa được bà và tất cả mọi người về nhà.

“Điều khó khăn nhất mà ông từng phải làm là đưa mẹ cháu và cậu cháu tới cô nhi viện. Mỗi tuần, ông tới đó một lần để được nhìn thấy mẹ và cậu cháu, nhưng các sơ không cho phép ông nói chuyện hoặc ôm hai người. Ông chỉ được đứng sau một tấm cửa kính một chiều để nhìn mẹ và cậu cháu ngồi chơi. Tuần nào ông cũng mua kẹo tới, hy vọng mẹ và cậu cháu biết đó là của ông, rằng ông vẫn nhớ tới hai đứa con mình. Ông chỉ được cho phép đứng quan sát ngoài cửa kính khoảng 30′, và trong suốt thời gian đó, ông cứ đặt cả hai tay lên cửa, mong rằng mẹ cháu hoặc cậu sẽ cảm thấy, sẽ lại cần và chạm vào tay ông. Cả một năm trời ông làm như vậy nhưng không lần nào được chạm vào hai đứa con của mình. Ông rất nhớ mẹ và cậu cháu. Nhưng ông biết khoảng thời gian đó đối với mẹ và cậu cháu còn khó khăn hơn. Có lẽ ông không bao giờ tha thứ được cho mình vì đã không cầu xin các sơ cho ông được ôm mẹ và cậu cháu. Nhưng các sơ nói rằng làm như vậy không có lợi cho hai đứa trẻ, và hai đứa trẻ rồi sẽ thấy rất khốn khổ khi phải sống ở cô nhi viện. Cho nên ông đành nghe lời các sơ”.

Tôi chưa từng bao giờ nhìn thấy ông ngoại tôi khóc như ngày hôm đó. Tôi ôm lấy ông và nói ông là người ông tốt nhất, và tôi rất yêu ông.

Tôi và ông ngoại vẫn thường đi bộ cùng nhau như thế cho đến khi gia đình tôi chuyển nhà tới bang khác. 10 năm trôi qua, và tôi chưa một lần nói được với mẹ về câu chuyện đặc biệt của ông, vì mỗi lần nhắc đến ông là mẹ tôi gạt đi.

Sau khi bà ngoại tôi mất, ông ngoại tôi bị suy sụp nặng, và mất dần trí nhớ. Tôi cố nài nỉ mẹ đưa ông đến sống cùng với chúng tôi, nhưng mẹ không muốn bàn đến chuyện đó. Sự thật là mẹ tôi chưa bao giờ thân thiết với ông ngoại.

Nhưng tôi cứ liên tục năn nỉ: “Ông cũng là gia đình của chúng ta, chúng ta phải làm điều tốt nhất cho ông chứ”.

Đến khi quá căng thẳng, mẹ tôi gằn giọng đáp:

– Tại sao? Ông chưa bao giờ quan tâm đến những gì xảy ra cho mẹ, và điều gì là tốt nhất cho mẹ!

Tôi đã biết là mẹ nói đến việc gì. Tôi nói:

– Ông lúc nào cũng thương yêu và quan tâm đến mẹ.

– Con thì biết cái gì? – Mẹ tôi quá.

Nhưng tôi đáp nghiêm túc:

– Ông nói rằng điều khó khăn nhất ông từng phải làm trong đời là đưa mẹ và cậu Kevin vào cô nhi viện!

– Ai bảo con thế? – Mẹ tôi hỏi. Mẹ ngạc nhiên vì mẹ chưa bao giờ nói những chuyện này với chúng tôi.

– Mẹ, tuần nào ông cũng đến cô nhi viện để được nhìn mẹ và cậu Kevin! Ông phải đứng sau một tấm cửa kính một chiều để nhìn. Tuần nào ông cũng đem kẹo tới – đó là tất cả những gì ông mua được. Không một tuần nào ông không làm như thế! Ông rất buồn vì không thể ôm được mẹ và cậu Kevin!

– Con nói dối! Ông chẳng bao giờ đến! Chẳng có ai đến thăm mẹ và cậu Kevin cả! – Mẹ tôi đáp.

– Mẹ, làm sao con biết được về những lần đó nếu ông không kể cho con nghe? Làm sao con biết được rằng ông mang kẹo tới và cứ đứng đặt tay lên cửa kính để mong mẹ và cậu Kevin chạm vào tay ông? Ông đã đến đó đều đặn! Nhưng các bà sơ không cho phép ông vào vì họ biết sẽ rất khó khăn lúc ông phải ra về. Nếu mẹ không tin, chúng ta hãy đến gặp ông và con sẽ thử!

Ngay ngày hôm đó, mẹ và tôi đến nhà ông ngoại. Ông tôi mỉm cười nụ cười mơ hồ của một người đang trong quá trình suy giảm trí nhớ. Tôi dẫn ông tôi đến đứng đằng sau một tấm cửa kính và bảo mẹ đứng ở phía bên kia. Vừa nhìn thấy mẹ, như một phản xạ bản năng, ông tôi áp sát mặt vào cửa kính để nhìn, và đặt hai bàn tay già nua lên cửa – hai bàn tay ông bám chặt vào cửa như thể hy vọng người ở phía bên kia cánh cửa có thể cảm thấy được sự hiện diện của ông. Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi thấy mẹ ôm chặt lấy ông, và mẹ khóc.

Ông ngoại đến sống cùng gia đình chúng tôi suốt những năm sau này. Cuối cùng, điều quan trọng nhất là mẹ tôi đã biết ông luôn yêu mẹ – dù mẹ phải mất nhiều năm mới biết được điều đó, và phải qua cô con gái của mình.

Laura Reilly

Thục Hân (dịch)

Click to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Most Popular

To Top