Trà sữa cho tâm hồn

Nước và sự thương yêu

Mẹ mất năm tôi 11 tuổi. Tôi cảm thấy mình không còn tuổi thơ nữa. Một năm sau, bố gặp dì Dot và một năm sau thì họ làm đám cưới.

Quá nhanh. Một người phụ nữ khác chuyển vào nhà chúng tôi và khuấy lên những ký ức của tôi về mẹ. Cùng với dì Dot là đứa con riêng của dì, mới 8 tuổi.

Khi một mình, tôi thường nghe bài “Bạn không bao giờ phải đi một mình” và tự an ủi rằng mẹ đang hát bài đó cho tôi nghe. Nhưng tôi lại tự hỏi: Làm sao mẹ có thể đi cùng tôi được?

***

– Em có muốn con bé gọi em là “mẹ” không? – Một ngày tôi nghe thấy bố hỏi dì Dot như vậy. Có cái gì đó trong tôi mong muốn vô cùng rằng dì sẽ trả lời “Có”.

Nhưng dì Hà suy nghĩ, rồi nói:

– Không, em thấy như thế không đúng!

Từ “không” cứa vào tim tôi. Một giọt máu đào hơn ao nước lã. Dì Dot coi tôi chỉ là “hàng đính kèm” của bố. Tôi là nước lã.

Nhưng dù tôi có cáu kỉnh, hỗn hào đến đâu, dì Dot cũng không bao giờ dùng những từ nghiệt ngã để mắng tôi. Có lẽ bởi vì dù sao, chúng tôi vẫn cứ phải ở với nhau. Dì chẳng có sự chọn lựa nào ngoài tôi, và tôi cũng vậy!

nuocmat

“Có lẽ bởi vì dù sao, chúng tôi vẫn cứ phải ở với nhau. Dì chẳng có sự chọn lựa nào ngoài tôi, và tôi cũng vậy!”

Những lúc buồn, tôi lại đến thăm mộ mẹ. Tôi chạm tay lên tên mẹ trên bia mộ và cảm thấy như được chạm được vào mẹ. Tôi không bao giờ mang theo hoa vì lúc nào cũng thấy một giỏ hoa tươi đặt ở đó. Có lẽ là của bố.

***

Năm 15 tuổi, có lần tôi đi học về, tôi nhìn thấy Michael – đứa con dì Dot mới sinh. Nó nằm trong nôi và dì Dot đang đung đưa nôi cho nó, nhưng khi nó nhìn thấy tôi, nó cứ giơ tay lên vẫy.

– Con bế nó được không, dì?

Dì Dot bế Michael lên và đặt vào tay tôi. Trong khoảnh khắc ngắn bằng một nhịp tim, Michael như kết nối chúng tôi với nhau.

 

***

– Con có thích cái áo không? – Dì Dot hỏi khi tôi bóc món quà dì tặng nhân sinh nhật lần thứ 16 của tôi. Đó là cái áo mà tôi đã từng chạm vào không biết bao nhiêu lần nhưng không đủ tiền mua.

Lúc đó, dì Dot như trở thành người bạn thân nhất của tôi.

***

Một Chủ Nhật ở nhà bà, tôi nghe thấy dì Dot nói với cô Annie: “Tôi nghĩ không nên bắt con bé gọi tôi là “mẹ”. Con bé đã có một người mẹ và nó chắc muốn giữ từ Mẹ để gọi riêng mẹ nó mà thôi”.

Đó là lý do dì Dot đã trả lời “không” với bố tôi?

***

Hai năm sau, bố tôi mất vì một tai nạn ôtô. Tôi gần như ngã gục. Phản ứng đầu tiên của tôi là tôi phải dựa vào dì Dot – gia đình của tôi.

Và lần đầu tiên, một nỗi sợ ám ảnh tôi. Bố – người thân duy nhất của tôi – đã ra đi. Có thể bố cũng là đường nối duy nhất giữa tôi và dì Dot. Rồi tôi sẽ mất cả gia đình? Một giọt máu đào hơn ao nước lã. Liệu dì Dot có cũng cảm thấy như thế không?

Tôi đi học đại học và ở ký túc xá. Dì Dot chuyển về nhà cũ của mình sau đám tang của bố tôi.

***

Cuối tuần, tôi về nhà dì Dot. Nhà dì Dot, không phải nhà của bố và dì Dot như trước đây.

– Sue hả con! – Giọng dì Dot vang lên ấm áp khi ra mở cửa cho tôi. Chợt thấy tôi khóc, dì ôm lấy tôi – Bây giờ bố con đã được gặp lại mẹ con rồi.

Tôi cười gượng:

– Vâng, trước đây thì bố luôn đặt hoa lên mộ mẹ …

Trông dì Dot có vẻ hơi khó hiểu, rồi dì nói:

– Không, Susie ạ! Không phải bố đặt hoa ở mộ mẹ con đâu – dì ngập ngừng – Dì đấy…

nuocmat2

“Đúng là mẹ đã hát tôi không phải đi một mình. Luôn có một người mẹ đi cùng với tôi”

Một sự thật vỡ ra trong tôi. Một phần của máu là nước lã, đó là sự thật.

***

Ít lâu sau, trong một lần về thăm, tôi hỏi dì Dot:

– Đã đến lúc con gọi dì là “mẹ” được chưa?

Dì Dot đỏ mặt. Và tôi cảm thấy rõ là mắt dì ướt.

Đúng là mẹ đã hát tôi không phải đi một mình. Luôn có một người mẹ đi cùng với tôi.

 

Sue Harvey

 

Click to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Most Popular

To Top