Trà sữa cho tâm hồn

Một thiên thần đã ghé thăm tôi

Sau khi bà tôi mất vào khoảng 3 năm về trước, cô bạn thân tặng tôi một cuốn sách để đọc cho vơi bớt nỗi buồn. Cuốn sách đó có tên là “Chúng ta là Thiên Đường của họ”, tác giả là Alison DuBois.

Về cơ bản, cuốn sách nói rằng sau khi một người mà chúng ta yêu mến mất đi, thì họ sẽ quay trở lại để thăm và cố gắng giao tiếp với chúng ta. Tức là, ví dụ, ở một bữa liên hoan gia đình, nếu có một chiếc ghế mà tự nhiên [và có vẻ tình cờ] không ai ngồi vào, thì có thể đó là người ông đã mất của bạn đang ngồi ở đó.

Họ cũng cố gắng giao tiếp với chúng ta qua đồ điện tử. Chỉ cần bạn mở lòng lắng nghe họ.

Tôi đọc cuốn sách rất nhanh. Sau khi đọc hết và gấp sách lại, vào một buổi sáng thứ Ba, tôi thấy ý tưởng đó lạ lạ nên nói thật to: “Được rồi, tôi đang nghe đây! Ai muốn hỏi thăm tôi nào?” Chỉ trong vài giây, chú chó Molly của tôi bắt đầu sủa – vào không khí. Lúc đầu là nó sủa ở góc này của căn phòng, rồi sang góc kia. Thế nên tôi nói: “Thôi được, tôi biết bạn đang ở đây, chỉ cần bạn nói cho tôi biết bạn là ai!”. Thế rồi chẳng có chuyện gì xảy ra nữa.

thienthan2

“Sau cuộc “trò chuyện” đó, thật kỳ lạ, tôi cảm thấy rất nhẹ nhõm, thoải mái, như được biết rõ rằng tôi vẫn có cô bạn thân nhất ở bên mình”

Cho nên tôi tiếp tục làm các công việc của mình. Nhưng khi tôi lên xe bus, trên radio của xe vang lên nhiều bài hát – từ bài này đến bài khác – khiến tôi nghĩ đến Laurie – cô bạn thân từ hồi nhỏ của tôi đã mất trong một tai nạn từ vài năm trước. Đó là những bài hát chúng tôi đã hát cùng nhau, những bài hát luôn nhắc tôi nhớ đến cô ấy. Tay tôi đang đặt trên lòng bỗng hơi run lên.

Cuối cùng, tôi nói thì thầm, cố không để ai xung quanh nghe thấy: “Laurie, có phải cậu đấy không?”.

Và bài hát tiếp theo trên radio là một bài hát cũ của Ace of Base với lời bài hát thế này: “I saw the sign. I opened up my eyes and I saw the sign” (Tôi đã nhìn thấy dấu hiệu. Tôi mở to mắt và tôi đã nhìn thấy dấu hiệu). Khỏi phải nói, tôi giật bắn mình.

Vẫn bằng cách nói thì thầm, tôi bảo rằng tôi rất nhớ Laurie, rồi nói về những điều đã xảy ra sau khi cô ấy rời bỏ chúng tôi, và điều quan trọng nhất là gần đây, tôi thường xuyên giữ liên lạc với em trai của cô ấy là Nick. Nick là người mà Laurie luôn thương yêu nhất khi cô ấy còn sống. Tôi “kể” rằng Nick đã trở thành một chàng trai rất tuyệt vời, và cậu ấy còn dẫn tôi đến thăm bà ngoại của hai chị em. Tôi cũng thì thầm nói thêm rằng tôi đã đưa cho Nick những bức ảnh chụp tôi với Laurie từ hồi còn bé tẹo và cậu ấy rất thích. Sau cuộc “trò chuyện” đó, thật kỳ lạ, tôi cảm thấy rất nhẹ nhõm, thoải mái, như được biết rõ rằng tôi vẫn có cô bạn thân nhất ở bên mình.

Tua nhanh qua hai ngày sau. Tôi cùng bạn trai mình đi xem một trận đấu bóng bầu dục. Thời tiết tháng 8 rất nóng và tôi đi dép xỏ ngón. Sau trận đấu, chúng tôi tới gặp Liz – một người bạn chung của chúng tôi. Tôi ngồi vắt chân lên nhau và Liz chợt hỏi:

– Có cái gì dính ở đuôi dép cậu thế kia?

Tôi nhìn xuống, và dính chặt ở đuôi dép tôi, là một cái ghim cài áo có hình thiên thần. Và bạn biết không, thiên thần đó mặc váy màu vàng.

thienthan3

“nên có lẽ chỉ có một cách giải thích duy nhất, đó là lòng tin và tình thương yêu là những sức mạnh tột bậc luôn tạo ra những điều kỳ diệu nhất…”

Tôi mỉm cười, gỡ chiếc ghim cài áo kỳ lạ ra và cất vào túi. Tôi biết ngay lập tức rằng đó là “dấu hiệu” của Laurie. Bởi vì bạn biết không, ngày hôm đó chính là sinh nhật Laurie, và màu vàng là màu ưa thích của cô ấy.

Giờ đây, tôi không bao giờ đi đâu mà không mang theo chiếc cài áo đó, cùng với Thiên thần của riêng mình – một Thiên thần mang tên Laurie.

Trong cuộc sống vẫn luôn có những điều lạ lùng như thế xảy ra, không thể lý giải được bằng khoa học, nên có lẽ chỉ có một cách giải thích duy nhất, đó là lòng tin và tình thương yêu là những sức mạnh tột bậc luôn tạo ra những điều kỳ diệu nhất.

 

Terri Maddux

Thục Hân (dịch)

Click to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Most Popular

To Top