Trà sữa cho tâm hồn

Truyện ngắn: Bông tuyết nhỏ, bông tuyết to

5h30 chiều Hùng bước vào lớp học 12A3. Nó để lại trên bàn những tờ rơi quảng cáo cho dạ hội tiếng Pháp của trường nó. Khi chuẩn bị bước ra, bỗng nó nhìn thấy một khối gì trăng trắng ở cuối lớp học thì phải.

“Có ai đấy không?” Hùng cố nheo mắt nhìn và từ từ lại gần, lớp đóng hết cửa sổ rồi cắt điện rồi, nó có nhìn thấy rõ gì đâu. Có tiếng sụt sịt. Hùng nghi nghi hoặc hoặc tiến thêm mấy bước. Một khuôn mặt ngẩng lên.

“Bạn có sao không?” Hùng hỏi. Giờ thì nó biết cô bạn này chắc đang gặp vấn đề gì rồi.

Hà, ngước mặt lên, đẫm nước mắt nhìn Hùng – “người xa lạ” với nó – đủ để Hùng biết là nó đã nghe thấy câu hỏi, rồi lại quay đầu vào tường. Hùng im lặng chờ đợi.

“Bạn có sao không?” Hùng lại hỏi.

“Tớ không sao đâu” Hà nói rồi gục mặt xuống gối thở dài như muốn chấm dứt mẩu hội thoại ngắn ngủn. Trong quá trình được các cán bộ lớp “đào tạo” đi phát tờ rơi, Hùng chỉ được dặn là phải xởi lởi cười thật tươi, “chèn” càng nhiều vào đầu người nhận tờ rơi tên, những cái hay ho và thời gian địa chỉ của Dạ hội trường nó càng tốt mà thôi. Nhưng đây là tình huống bất ngờ mà nó gặp phải, xởi lởi cười thật tươi chắc còn làm tình huống trở nên “bất ngờ” hơn mất.

“Bạn… có cần gì không?” Hùng hỏi.

“Thôi” Giọng Hà lùng bùng vì nó vẫn cúi đầu xuống gối. “Ấy đi đi, tớ không sao đâu mà.”

Hai đứa cách nhau khoảng một cánh tay, Hùng đứng, Hà ngồi.

“Nếu ấy cần gì, Hùng chăm chú nhìn Hà bảo, thì cứ gọi tớ, tớ chỉ ở quanh đây phát tờ rơi thôi.”

Hà cựa đầu nhưng không ngẩng lên. Chờ thêm một lúc nữa rồi Hùng bước đi sang lớp khác.

 

***

 

Trước lúc Hùng đến, Hà ngồi khóc một mình cũng được tròn trèm hơn một tiết rồi. Nó bị điểm kém môn Văn và người mắng nó là thầy giáo và cũng là bố nó. Ừ thì bài Văn rõ ràng nó làm vơ vẩn thật, vì đó vào đúng những ngày nó đang mải mê chinh chiến với kì Lên đỉnh Olympia cấp trường, nhưng nó không nghĩ thầy “bố” lại đối xử với mình như vậy. Lại còn xưng “chị”, “tôi” với nó trước mặt cả lớp. Nó nhìn bố trân trân, như muốn hỏi: “Tại sao bố lại làm vậy với con?,” nhưng nó biết thế thầy “bố” cũng bảo đó là có yêu thương thì mới thế, nên nó lại thôi không hỏi.

bongtuyet

“Nó nhìn bố trân trân, như muốn hỏi: “Tại sao bố lại làm vậy với con?,” nhưng nó biết thế thầy “bố” cũng bảo đó là có yêu thương thì mới thế, nên nó lại thôi không hỏi”

Tuy thế sao nó vẫn thấy ức, thất vọng, xấu hổ tràn trề. Hà bật khóc luôn ngay trước lớp. Mấy đứa trong lớp có ở lại an ủi: “Không sao đâu mà mày, bọn tao rất hiểu mày”, “Chắc bố mày lo cho mày quá ấy mà”… cũng không làm Hà chịu nín, cũng không làm Hà muốn về nhà nữa.

 

***

 

Ngồi thêm một chút nữa cho tới khi nước mắt đã ngưng rơi, nhưng nỗi buồn chán vẫn còn đó, Hà đành thất thểu rời khỏi lớp. Đằng nào tí nữa cũng có lớp học tiếng Pháp buổi tối, nó không về cũng bị đuổi thôi.

“Ai cho em làm thế hả!?!”

Tiếng quát làm Hà giật điếng mình. Nó ngó quanh, nhìn xuống thấy dưới tầng hai ở hành lang vuông góc với hành lang nó đang đứng, Hà thấy Hùng – cậu bạn xa lạ vừa hỏi thăm nó, đang đứng cầm một tệp tờ rơi, cúi đầu trước mặt bác lao công Minh “đại ca”. Đại ca này vốn nổi tiếng là thích cho những đứa học sinh nghe những tiếng quát khét óc buốt tai, dù chỉ về những chuyện rất nhỏ nhặt như uống nước máy của nhà trường làm rớt ra vài giọt hay vào phòng vệ sinh mà khép cửa không chặt.

“Tại sao em lại phát tờ rơi ra các lớp học? Em có biết là ngày mai tôi lại phải mất công dọn không hả?” Bác Minh “đại ca” cao giọng.

– Dạ, cháu xin lỗi bác…Lần đầu đến trường này nên cháu không biết…

– Lần đầu, lần đầu cái gì! Ai cần em bày việc hộ tôi nữa hả! Hả! Em học trường nào mà vô tâm thế? Trường D. à, có muốn tôi báo về trường không? Con cái nhà ai trông ngoan ngoãn mặt mũi phơi phới thế mà lại làm cái trò đấy! – Bác lao công quát tháo xơi xơi tới tấp hơn cả đại bác liên thanh nã vào Hùng.- Em chỉ nghĩ phát là phát cho xong thôi ư? May mà tôi bắt quả tang kịp đấy! Em có biết là tôi đang đi dọn không hả?

– Dạ…- Hùng cúi đầu.

Hà ở bên ngoài mà cũng thấy vừa sợ vừa tức. Bác Minh còn nói quát nặng hơn cả bố nó lúc nãy nhiều. Cái bác này như đang cố gây sự vậy, chuyện này Hà vốn thường thấy mà. Xối xả, xối xả một thôi một hồi chỉ thấy Hùng cứ im im ngoan hiền chẳng phản ứng gì, bác Minh “đại ca” giọng hơi dịu giọng lại:

– Thôi! Lần đầu tôi tha cho nhé. Lần sau làm gì cũng phải hỏi nghe chưa?

– Vâng. – Hùng gật đầu

– Nhớ đấy! Thôi về, về đi! – Hình như đại ca lao công đã thoả được cái nỗi được trút lên đầu người khác rồi nên bác ấy hả hê huỳnh huỵch bệ vệ xách xô và giẻ lau bỏ đi.

– Cháu chào bác ạ- Hùng ngoái đầu lại nhìn về phía bác.

Hà thấy Hùng đứng ở đấy một lúc, rồi quay vào các lớp học. Hà tò mò ngó vào, được một lúc thì Hùng trở ra, tay sắp xếp lại đống tờ rơi, rõ ràng trông chúng nhiều hơn lúc bạn nãy một chút. Hà hơi ngẩn người. Ơ! Tại sao cậu lại làm thế nhỉ, trong khi vừa bị mắng xong. Tại sao cậu ấy làm thế nhỉ: đi nhặt lại tờ rơi, bác lao công có yêu cầu cậu phải làm thế đâu. Hà nhìn Hùng bước lên tầng 3 chỗ cái Hà đang đứng. Hà bối rối, không hiểu sao, nó chạy lại vào trong lớp học của mình. Nó lúng túng đi loanh quanh trong phòng. Rồi Hà quyết định chạy sang lớp bên cạnh lớp nó, quả đúng là Hùng đang nhặt tiếp những tờ rơi thật.

Hùng ngẩng lên. Nhìn đôi mắt vẫn còn hoe đỏ của Hà một lúc, chắc Hùng đã nhận ra Hà là người nó vừa gặp lúc nẫy.

“Để tớ giúp cậu… được không?” Hà ngượng nghịu bảo.

“Ừ, tớ cảm ơn cậu.” Hùng mỉm cười gật đầu, thân mến nhìn Hà. Giọng Hùng ấm áp. Hùng nhặt một bên, Hà nhặt một bên, chẳng mấy chốc là xong một lớp.

bongtuyet4

“Phát xong thì trời mưa, Hùng và Hà đứng trú mưa ở một góc. Hùng lại kể tiếp cho Hà nghe nó những chuyện lúc nó đi phát tờ rơi. Chẳng hạn nó gặp một bạn hỏi thế vào rạp chỉ ngủ có được không?”

“Ấy chờ tớ tí” Hùng giơ một ngón tay ra trước Hà. Nó chạy dán một tờ rơi lên cạnh bảng, rồi hai đứa đi sang phòng khác.

“Ấy tên gì?” Hùng hỏi.

“Tớ tên Hà, còn ấy?”

“Tớ tên Hùng. ” Hùng cười. “nhân viên phát tờ rơi biết bơi của trường cạnh trường ấy đấy.” Hà và Hùng học ở hai trường chỉ cách nhau có vài con phố. Hai đứa bắt đầu nói chuyện với nhau.Hùng kể cho Hà về chuyện lớp nó tổ chức một dạ hội chào mừng ngày hội Pháp Ngữ.

“Để tớ đọc lời giới thiệu cho ấy nghe nhé” Hùng bắt đầu chuyển giọng liến láu: “ Ngày hội Pháp ngữ! Hay dữ hay dữ! Xin mời bạn đến với đêm dạ hội “Bông tuyết Việt Nam” của trường Y. chúng tôi! Hãy thưởng thức những tiết mục đặc sắc, như bài Bonjour Vietnam, cũng như thưởng thức những nén hương thơm mùi hoa hồng cắm đuổi muỗi trang trí quanh sân khấu một cách đầy nghệ thuật và xúc động ứa nước mắt.”

“Có hay không?” Hùng ngó sang Hà. Hà cười rung người. Hai đứa đi dán lại tờ rơi xong thì ra ngoài cổng để phát tận tay cho học viên tới học. Phát xong thì trời mưa, Hùng và Hà đứng trú mưa ở một góc. Hùng lại kể tiếp cho Hà nghe nó những chuyện lúc nó đi phát tờ rơi. Chẳng hạn nó gặp một bạn hỏi thế vào rạp chỉ ngủ có được không? Hùng trả lời cũng được, chỉ với điều kiện cứ mỗi một phút thì dậy đi đánh thức những khán giả khác một lượt thôi…

Hà bắt đầu thấy Hùng thật dễ mến. Lúc nãy Hà cứ tưởng là không sống nổi thế mà giờ đã đỡ đến mức cười híc híc mãi được rồi.

“Cảm ơn ấy đã giúp tớ.” Hùng bảo “Không có ấy, chắc mọi người không nhận tờ rơi của tớ đâu nhỉ?”

Hà thấy vui vui trong lòng, bạn ấy đề nghị giúp mình, cuối cùng mình lại còn đi giúp bạn ấy.

“Có gì đâu. Mà cậu thông cảm” Hà bảo “bác lao công trường tớ tính thế rồi”

Hừng cười. “Trường tớ trong hai bác lao công, cũng một bác hệt như thế. Bác kia hiền hơn thì toàn xoa đầu bác đó: “Thôi nào! Bạn làm thế là dại đấy, nhăn nhó chỉ tổ nhiều nếp nhăn thôi, lỡ một ngày bọn nhỏ chào mình bằng bà thì sao?”. Bác kia lại ừ nhỉ, tự cụng vào đầu mình và thôi luôn”

Hà không thể khép môi được với kiểu nói của Hùng, mà nín để làm gì. Cảm thấy thoải mái hơn lúc ban đầu, giờ nó mới hỏi Hùng:

“Hùng này, tớ hỏi thật nhé, sao cậu lại đi dọn lại các lớp làm gì? Chỉ là mấy tờ rơi thôi mà.”

Hùng chớp mắt nhìn Hà một lúc như thể Hà vừa hỏi nó về một ” hiển nhiên không có gì đáng bàn luận đâu”.

“Uhm, chắc tớ làm vậy thì thấy tự nhiên thoải mái hơn” Hùng như phải nghĩ lâu lắm mới kiếm ra một câu trả lời nghe có vẻ “triết lí” về một điều mà nó coi là đương nhiên như thế.

“Ngày mai không phải dọn nữa, chắc bác Minh sẽ không bực mình thêm. Đằng nào tớ cũng nghĩ ra cách cách thông minh hơn rồi: tớ dán tờ rơi cạnh bảng, hay phát tận tay mọi người, rồi đưa cho thầy cô quảng cáo nữa, thế là vẫn đạt mục đích rằng ai cũng đọc được, nghe được đấy thôi.”

Thấy Hà cứ chăm chăm nhìn mình như là mình đang tuôn ra cái gì phức tạp lắm ấy, Hùng nhăn răng ra cười.

“Đơn giản làm thế thì tớ mới chèn được điều đáng chèn í mà.“

“Ừ ”. Hà cũng cười gật đầu, nó cũng đã hiểu cái đáng chèn ở đây là gì mà. Không hỏi gì thêm, Hà cúi đầu xem lại tờ rơi quảng cáo dạ hội. Hình nền tờ rơi là những bông tuyết. Bông tuyết? Hà nhắm mắt lại hít một hơi.

Một bông tuyết bé xíu, nó rơi xuống đất và được lăn đi, lăn mãi thì trở thành bông tuyết to dần. Bông tuyết to được lăn để làm người tuyết chơi thì còn vui, chứ nếu nó lăn làm thủng nhà đổ cây thì… tệ lắm.

bongtuyet2

“Và rồi nó sẽ có một khởi đầu mới, chỉ với một lời xin lỗi thôi mà. Thì trên đời vốn có chuyện nhỏ chuyện lớn, nhưng có điều gì mà lại không có sức mạnh để thực hiện đâu?!!”

Tự dưng liên tưởng đến mình, Hà nhìn lại bản thân mà thấy mình…chả ra gì cả, cứ ngồi lì chảy nước mắt ở góc lớp như thế, bọn lớp chẳng khuyên can được, lại thấy khó xử thêm. Hà lại để nỗi buồn sinh ra nỗi buồn kìa. Thật chả khác gì bác lao công ấy, chuyện bé thì xé ra to. Hà quay sang nhìn Hùng, cái nhìn hơi hơi “ngưỡng mộ”. Ừ, thì xé chuyện to cũng tốt thôi, nhưng phải theo kiểu có lợi chứ nhỉ. Hùng cắt ngang suy nghĩ của Hà:

“Tớ bây giờ còn đi phát ở một số trường khác nữa đây. Hôm đấy nếu rảnh thì đến nhé, xem hay ngủ cũng được mà. Thế cậu bây giờ về nhà luôn à?”

Về nhà? Lúc này Hà vừa có ý nghĩ là sẽ bỏ đi lang thang ngoài phố một lúc để gặm nhấm nỗi buồn và để tránh nhìn thấy mặt bố mình, (rồi về bố bố sẽ mắng nó thêm nữa, và nó lại mệt mỏi lại tiếp tục muốn bỏ đi… nó biết thế nhưng vẫn cứ định làm thế (!)). Nhưng bây giờ thì tất nhiên là nó gạt dự định đấy đi rồi.

“Tớ sẽ về nhà Hùng ạ” Hà nhìn Hùng, quả quyết. Hà cũng sẽ xin lỗi bố nữa. Nó sẽ sửa lại cách học của mình, ai đời tham gia đường lên đỉnh Olympia mà để điểm trên lớp kém bao giờ. Và rồi nó sẽ có một khởi đầu mới, chỉ với một lời xin lỗi thôi mà. Thì trên đời vốn có chuyện nhỏ chuyện lớn, nhưng có điều gì mà lại không có sức mạnh để thực hiện đâu?!!

Thuỳ Linh

 

 

Click to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Most Popular

To Top