Trà sữa cho tâm hồn

Bụng hột mít

Đan là một cô nàng học giỏi, nói chuyện lém lỉnh và tính tình cực kỳ thân thiện. Cũng gần giống như thế, thế nhưng các trò nghịch ngợm phá phách của Đăng thường làm cho bọn con gái sợ hãi hơn là vui vẻ. Dù sao thì đó cũng là cặp anh em sinh đôi kỳ lạ nhất mà tui từng biết.

Hồi đầu tuần, Đan thông báo với cả lớp sinh nhật mười sáu tuổi của hai anh em sinh đôi sẽ được tổ chức ở ngôi nhà lớn mới xây, vào tối thứ bảy. Tất cả mọi người trong lớp 10A6 đều được mời đến dự. Sau khi ăn uống, còn nối tiếp một cái prom nho nhỏ.

Trong khi đám con trai tụ tập kháo nhau về món đùi gà nướng theo kiểu thổ dân và bánh mì tươi trét mù tạt cay xè, các nhóm con gái xôn xao bàn bạc xem sẽ mặc gì để thật xinh đẹp và nổi bật. Tui cũng hồi hộp không kém. Chắc chắn, lớp trưởng Việt sẽ tham gia.

Dạo gần đây, Việt thường nhìn tui bằng ánh mắt khác lạ. Nhiều khi tui hí hoáy làm bài tập, bỗng thấy cậu ấy quay hẳn xuống, giống như đang kiểm tra trật tự cả lớp, nhưng ánh mắt lại hướng vào một mình tui mà thôi.

hotmit3

“Việt thường nhìn tui bằng ánh mắt khác lạ. Nhiều khi tui hí hoáy làm bài tập, bỗng thấy cậu ấy quay hẳn xuống, giống như đang kiểm tra trật tự cả lớp, nhưng ánh mắt lại hướng vào một mình tui mà thôi”

Hôm rồi, tui đứng chờ xe bus, Việt đến hỏi có muốn đi cùng không, cậu ấy sẽ chở tui về. Nhưng vì không có mũ bảo hiểm, tui đành từ chối. Tức thì một cô bạn khác chạy tới nhờ cậu ấy ngay. Tui dám cá, rất nhiều cô bạn trong lớp thích Việt. Chắc chắn, bữa tiệc sinh nhật của anh em Đan sẽ là cuộc đua giữa các cô gái để tạo ra ấn tượng nổi bật.

Sau khi đắn đo hàng giờ trước tủ quần áo, tui quyết định sẽ mặc bộ váy màu xanh ngọc má sắm cho hồi Tết, còn mới nguyên. Tuy nhiên, soi vào tấm kiếng, cảm giác tuyệt vọng lại ập đến. Cái “vòng hai” thật… bó tay. Mặc áo đầm, mà bụng cứ tròn xoe như cái hột mít thì xung quanh sẽ nghĩ về tui đây?

Ngày sinh nhật đã tới. Sau khi tắm rửa thơm tho và trang điểm nhẹ nhàng, tui xoay tròn trước kiếng. Với sợi dây thắt lưng da to bản của ba, tui siết quanh bụng mình. Hơi khó chịu chút thôi, nhưng ráng là được. Sau khi thót bụng để cài nút trong cùng, tui xoay khóa dây nịt về phía lưng. Thế là trong chiếc áo đầm xanh thật vừa vặn, với vòng eo hoàn hảo và cái bụng phẳng lì, tui hoàn toàn tự tin để ba chở tới bữa tiệc sinh nhật hai anh em sinh đôi, dù hơi trễ một chút.

Trong khi các bạn ăn uống thoải mái, tui chỉ dám nhấp chút nước ngọt. Mọi người khen bộ váy xinh xắn cũng không làm tui hào hứng. Khi ngồi, sợi dây thắt lưng thít chặt, rất khó thở.

Lúc bàn tiệc dọn đi, nhạc bắt đầu vang lên, ánh sáng được hạ xuống dịu mắt, chuẩn bị cho màn nhảy múa vui vẻ. Tui lẻn ra ngoài. Việt gọi tui để nói gì đó, nhưng tui cứ đi thẳng.

Phòng vệ sinh sáng bóng, lại có tấm gương lớn. Chải lại mái tóc hơi rối, tui chợt nghĩ lát nữa trong bóng mờ, ai mà để ý tới phần bụng xấu xí của mình nữa đâu. Kéo chiếc váy xuống, tui tháo nhanh sợi dây nịt, cất vào cái giỏ nhỏ xách theo. Nhẹ nhõm dễ sợ. Tui trở ra, các bạn đang nhảy và hò reo. Việt nhìn tui, ánh mắt lo lắng. Bên cạnh cậu ấy, Đăng cười toe, ranh mãnh.

Tui vừa về nhà, chuông điện thoại đã reo. Đan gọi. Cô nàng vui vẻ: “Sáng thứ hai, lớp mình có chuyện vui lắm đó. Anh trai tớ đã gắn camera trong WC, quay lén cảnh lũ con trai lớp mình làm đỏm trước kiếng. Tớ đã phải dặn tụi con gái đừng có ai bén mảng vô WC”. Mồ hôi tui lạnh đẫm lưng áo. Mọi người nói gì khi nhìn thấy tui với cái bụng hột mít cài dây nịt?

hotmit2

“Kéo chiếc váy xuống, tui tháo nhanh sợi dây nịt, cất vào cái giỏ nhỏ xách theo. Nhẹ nhõm dễ sợ. Tui trở ra, các bạn đang nhảy và hò reo. Việt nhìn tui, ánh mắt lo lắng. Bên cạnh cậu ấy, Đăng cười toe, ranh mãnh…”

Suốt đêm đó và cả ngày chủ nhật, tui đã nghĩ có lẽ, tui sẽ không bao giờ đến lớp nữa. Nhưng…

Tui lảo đảo xuống xe bus. Việt đứng ở cổng trường. Vừa thấy tui, cậu ấy chạy đến, nói nhỏ: “Đừng sợ!”. Tui tái mặt, nín thinh. Vậy là cậu ấy đã biết rồi. Có khi còn xem phim rồi. Việt nói luôn: “Mình đã xịt nước lên cái camera cài lén của Đăng. Không có gì bị tiết lộ đâu!”. ‘Sao vậy?” – Tui thều thào. “Mình không thích cái trò quay lén đó. Không thấy vui gì cả!”. Mọi thứ quanh tui bắt đầu sáng dần lên. Vẫn đi kế bên tui, Việt nói thêm: “Với lại, Việt không thích Thảo bị khó xử. Vì…”. Mọi người trong lớp ùa ra, lôi Việt đi. Nhưng tui đã hiểu những gì cậu ấy chưa kịp nói.

 

Thanh Trúc

Click to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Most Popular

To Top