Trà sữa cho tâm hồn

Truyện ngắn: Trở thành yêu thương

Sẽ ra sao nếu một ngày nào đó “niềm kiêu hãnh” của bạn bỗng trở thành “trò cười” cho lũ bạn? Nói một cách chi tiết là thế này: tôi đã rất sung sướng, tự hào vì sự có mặt thường xuyên của thằng bạn thân (vốn được coi là “cực kì kool” của trường), luôn ở bên cạnh mình. Cứ như thế suốt một thời gian dài, đến nỗi khi lục lại tất thảy kỉ niệm, bất cứ đâu cũng nhìn thấy bóng dáng cậu ấy.

Vậy mà, bỗng một ngày Hiếu vẫn tồn tại trước mắt nhưng lại chẳng đi cùng tôi trong những buổi học thêm, học nhóm, họp mặt… Cậu ta chỉ đến một nơi duy nhất mà nếu ai bị yếu tim sẽ shock thật sự: VÀO CHÙA.

Mọi chuyện thực sự um sùm khi tụi thằng Minh tận mắt nhìn cảnh Hiếu quét loạt xoạt lá cây trong sân chùa vào lúc bọn ấy đi ngang qua. Kể từ hôm đó, Hiếu bỗng trở thành một hiện tượng trong toàn trường, và không hề vô tình khi chính tôi cũng trở thành… đề tài nóng hổi.

yeuthuong2

“Và một khi không có lời giải thích thoả đáng thì cả lũ quay qua cười nhạo tôi: Thằng Hiếu thất tình mày hả? Không à? Nếu vậy thì đích thị cái việc đi chơi với mày còn chán hơn lên chùa?…”

Việc Hiếu bỗng dưng ôm sách vào chùa sau giờ học chính quy và tận đêm mới về nhà được gắn cho vô số lý do: Hiếu muốn… chơi trội? Buồn chuyện gì đó? Muốn đi tu? Tinh thần bất ổn? Thất tình? Hiếu chẳng nói nửa lời thì lũ bạn quay qua… hỏi tôi. Nhưng tôi cũng nào biết gì hơn. Và một khi không có lời giải thích thoả đáng thì cả lũ quay qua cười nhạo tôi: Thằng Hiếu thất tình mày hả? Không à? Nếu vậy thì đích thị cái việc đi chơi với mày còn chán hơn lên chùa?…

Ai cũng biết những từ trang trọng như: tín ngưỡng, tôn giáo, đức tin,… tuyệt nhiên không được xúc phạm. Mẹ tôi bảo rằng đó là việc mà không một ai có quyền tỏ thái độ hỗn xược, và tôi hoàn toàn đồng ý. Nhưng cứ thử nghĩ mà xem, một đội trưởng bóng rổ cao 1,80 mét mê mẩn thể thao thiếu chút phát cuồng bỗng tự nhiên ngoan ngoãn vào chùa lau dọn, quét rác, tưới cây và cầu nguyện… có lạ lùng không? Cứ cái đà này chẳng mấy chốc Hiếu sẽ cạo đầu, mặc áo nâu, và tôi thì không-muốn-điều-ấy-tẹo-nào.

 

***

 

Quyết tìm ra lý do, tan học tôi bắt Hiếu phải lọc cọc chở tôi về nhà rồi mới được lên chùa dù nhà tôi ngược đường với ngôi chùa mà Hiếu vẫn đến mỗi ngày. Tôi dằn dỗi, cốt làm thinh không nói câu nào để cậu bạn phải dỗ dành, đợi chán chê tôi mới xổ ra lý do bắt cậu ấy phải trần tình “khai” ra bằng hết, rồi hứa sẽ sửa chữa ngay “lỗi lầm”…

Nhưng than ôi, tất cả những điều ấy chỉ có trong tưởng tượng của tôi mà thôi, bởi vì suốt dọc đường cậu ấy cũng cứ im như thóc, chẳng thèm hỏi han tôi một câu. Cuối cùng, chịu không nổi, bằng một giọng to nhất có thể, tôi hét vào tai Hiếu:

– Ông không muốn chơi với tôi nữa phải không?

Đáp lại là tiếng Hiếu thật bình thản:

– Bà cũng biết không phải như vậy mà.

Câu trả lời ấy chẳng làm tôi dịu đi. Tôi hỏi dồn:

– Tui nghe nói ông hay lên chùa. Đúng không?

– Đúng – thêm một câu trả lời không thể bình thản hơn.

– Hai tháng nay ông không đi đâu ngoài trường và chùa. Tại sao ông không học bài chung với tui nữa?

Giọng Hiếu vẫn như chưa hề có chuyện gì xảy ra:

– Bà quên đấy, tui cũng rủ bà lên chùa học bài cùng mà bà đâu có đi. Tui chỉ muốn có không gian yên lặng để tập trung, làm được chút công quả và để thấy lòng bình yên. Nếu bà là bạn tui thì đừng hỏi kiểu như vậy nữa, được không?

– Dừng lại! – Tôi hét lên và nhảy xuống xe – Từ nay tui sẽ không làm phiền ông nữa.

Vừa dứt lời tôi hậm hực bỏ đi, mặc Hiếu đứng chơ vơ. Đồng ý là cậu ta có rủ tôi lên chùa học. Nhưng thử hỏi một đứa thích ăn gà rán và hay tí tởn như tôi thì làm sao chịu nổi cảnh sắc nơi ấy?

yeuthuong

“Tui chỉ muốn có không gian yên lặng để tập trung, làm được chút công quả và để thấy lòng bình yên. Nếu bà là bạn tui thì đừng hỏi kiểu như vậy nữa, được không?..”

Đồng ý là từ ngày “lên chùa ở ẩn” Hiếu học hành ổn hơn hẳn, nhưng còn tôi “bơ vơ” thì sao? Cậu ta có biết rằng, mỗi lần đi sinh nhật, họp nhóm hoặc đơn giản là đi học thì vô số những ánh mắt và những câu hỏi tua đi tua lại đổ xuống đầu tôi với đại ý giễu cợt: “Hiếu không đi với mày nữa à? Đi một mình chắc buồn lắm nhỉ? Đừng có cáu, ai mà chẳng có lúc bị bỏ rơi?”.

Chẳng muốn tí nào nhưng nước mắt tôi cứ chảy lã chã. Thật là một kẻ ích kỉ và tâm thần. Có chuyện gì với đầu óc cậu ta không biết???

 

***

 

Buổi tối vô cùng bức bối. Tôi quyết định… đến nơi mà Hiếu vẫn đến. Lạ là chùa rất đông người. Hiếu cũng có mặt ở đây. Ngồi ở chiếc ghế đá dưới gốc cây sứ mờ ánh đèn. Tôi có thể vô tư quan sát tất cả hành động của Hiếu mà không lo cậu ta phát hiện.

Có khoảng trên dưới một trăm người đang khấn vái trước Chính Điện, hoặc đang ngồi ở sân im lặng nghe Thầy nói chuyện Phật Pháp. Hiếu luôn tươi cười và “Mô Phật!” với tất cả mọi người, cậu ta pha trà, xếp những miếng nệm ngay ngắn trong Điện trước khi làm lễ.

Khi Hiếu xong xuôi mọi việc thì cũng là lúc bắt đầu làm lễ. Cúi lạy Thầy một cách trang trọng, Hiếu ngồi xuống tấm thảm trên cùng và hoàn toàn không hay biết sự hiện diện của tôi. Suốt buổi tối, tôi gần nhà “lạc loài” bởi không thể làm gì hơn ngoài việc quỳ lạy và đọc được duy nhất một cụm từ “Nam mô a di đà phật”.

Cuối buổi lễ là khoảng thời gian để Thầy đọc danh sách cầu an của gia đình phật tử. Tức là những người có mặt đêm nay gửi tên tuổi người thân trong gia đình để Thầy giải hạn, cầu bình an. 17 tuổi với những suy nghĩ trẻ con, tôi luôn cảm thấy việc làm ấy thật buồn cười. Tôi ngồi gật gù và tự trách sao mình có thể vì cậu bạn ngớ ngẩn để rồi đến đây ngồi bó gối hơn hai tiếng, chẳng được gì ngoài việc hai chân bị tê cứng và lưng mỏi nhừ. Tôi tự than thở như thế cho đến khi tiếng Thầy đọc rành rọt: “thí chủ Nguyễn Ngọc Anh, tuổi Tân Mùi, sinh nhằm ngày… tháng…, ngụ tại… ”. Tất cả những thông tin ấy là của tôi.

Từ giây phút ấy tôi lặng đi thật sự. Tôi chắp nỗi những cái tên quen quen vừa nghe lướt qua ở trên, là tên ba Hiếu, tên mẹ kế của Hiếu, tên cô em gái cùng cha khác mẹ của Hiếu và… tôi – một con nhóc ích kỷ, ngốc nghếch từng cao giọng vào hùa với Hiếu rằng ba cậu ta thật đáng trách vì đã rước về nhà một bà dì với đứa con gái nhỏ, nhưng lại quên mất rằng mẹ cậu ấy mất đã gần chục năm rồi, mọi người ai cũng tiếc thương người quá cố nhưng vẫn phải tiếp tục cuộc sống; tôi cũng đâu nhớ rằng mẹ Hiếu được gửi hài cốt ở chính ngôi chùa này. Chơi với nhau bao lâu vậy mà những điều như thế sao tôi không nhớ?

yeuthuong4

“chăm sóc phần hương khói cho mẹ cậu ấy và cầu mong những điều tốt đẹp cho những người cậu ấy yêu thương, trong đó có tôi… Một khoảng lặng thật dài của sự hối hận chảy xiết trong lòng một con nhóc là tôi khi biết mình-thực-sự-được-yêu-thương. ..”

Tôi cũng không biết cậu ấy đã vượt qua nỗi buồn bã tủi thân, sự phản đối ngấm ngầm những thành viên mới trong gia đình từ lúc nào, để bây giờ có mặt ở đây và cầu an cho họ? Nếu đêm nay không đến đây hẳn tôi sẽ chẳng thể hiểu những yêu thương trong lòng cậu bạn thân nhất. Hiếu tìm được niềm vui của cuộc sống, trong khi tôi vẫn nghĩ cậu ấy chỉ thực sự đáng yêu khi ở sân bóng rổ và chở tôi rong chơi với các cuộc tụ tập của bạn bè.

Chút sĩ diện trẻ con đã khiến tôi giận dỗi Hiếu chỉ bởi vì đã “bỏ rơi” tôi mà đến chùa chăm sóc phần hương khói cho mẹ cậu ấy và cầu mong những điều tốt đẹp cho những người cậu ấy yêu thương, trong đó có tôi… Một khoảng lặng thật dài của sự hối hận chảy xiết trong lòng một con nhóc là tôi khi biết mình-thực-sự-được-yêu-thương.

Hiếu là người cuối cùng rời khỏi chùa. Cậu ấy vô cùng sững sờ khi thấy tôi đứng trước cổng chùa với đôi mắt rớm nước.

– Bà bị sao vậy?

– Có sao đâu. Tại phải ngồi cả buổi tối nên tui đau chân.

Hiếu kéo tôi ngồi lên yên sau một khoảng im lặng kéo dài:

– Thôi nào! Mình về thôi.

Tôi chẳng thể nhớ nổi cái yên xe này đã chứng kiến biết bao nhiêu kỉ niệm. Nhưng có lẽ đây sẽ là lần đáng nhớ nhất. Tôi khịt khịt mũi:

– Ông này. Tui cũng là người thân của ông phải không?

Hiếu không nói gì cả. Chỉ đơn giản là bàn tay cậu ấy nắm lấy bàn tay tôi, ấm áp trong đêm sương lạnh giá. Và tôi hạnh phúc biết bao được là người thân, hơn cả “cạ cứng”, trở thành một trong nhiều niềm yêu thương của cậu ấy.

 

Nguyễn Quỳnh

 

Click to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Most Popular

To Top