Trà sữa cho tâm hồn

Truyện ngắn: Chàng hotboy “Mentos”

From “kind hearted”. To “Ginger”. With love.

Hotboy hay tặng kẹo mentos cho tôi. Vào lễ Giáng Sinh, 8/3, nhân dịp lì xì năm mới, mỗi khi toàn trường vừa hoàn thành một kì kiểm tra “tử thần”… Hoặc có thể chả vì lí do gì cả, hotboy vẫn chạy xuống canteen và quay lên với một nụ cười rất ấm, chìa cho tôi thỏi mentos.

Một con bé 17 tuổi, về bản chất, cũng không quá khác một cô nhóc mẫu giáo. Nếu như ở mẫu giáo, hai đứa trẻ có thể thân nhau khi chia đôi một cái kẹo mút, thì cuối cấp 3, tôi cũng có thể hí hửng cả ngày khi toe toét nhận thỏi mentos từ tay hotboy. Mentos luôn đến vào những lúc tôi không ngờ tới nhất: khi tôi đang gặm dở mẩu bánh mì khô khốc ở canteen, khi tôi đang bước hai bước một trên cầu thang cho kịp giờ vào lớp… Tôi không quá thích mentos bạc hà. Nhưng tôi rất thích cảm giác bất ngờ đến cùng mỗi thỏi kẹo.

Dù tôi biết với ai hotboy cũng ngọt ngào như vậy. Vì thậm chí ngay từ trước khi quen hotboy, tôi đã hay mỉm cười mỗi khi thấy bạn ấy đưa bạn này đi ăn sáng, dẫn bạn kia ra bến bus…

Ngay từ trước khi quen hotboy, tôi đã biết bạn ấy rất đúng mực. Đi chơi, hotboy cũng đeo khuyên, cũng vuốt keo, cũng mốt này mốt kia như ai. Nhưng đến trường thì không một lần sai đồng phục.

Ngay từ trước khi quen hotboy, tôi đã biết rằng bạn ấy rất thông minh. Dân khối A, nhưng tiếng Anh như người bản xứ, và tiếng Pháp trình ngang như tiếng Anh. Chủ nhân của nhiều suất học bổng toàn phần. Hát hay, nhảy đẹp, đánh đàn giỏi. Một cái đầu bùng nổ đã dàn dựng không biết bao nhiêu show. Bí thư đoàn trường. Đại diện của một loạt diễn đàn. Khách mời danh dự trong các buổi họp của các câu lạc bộ teen… Làm thế nào để bạn ấy có thể làm tốt quá nhiều việc cùng một lúc như thế?

Ngay từ trước khi quen hotboy, tôi đã biết đến bạn ấy, như một biểu tượng của sự hoàn hảo.

Nhưng có nhiều điều mà phải đến lúc làm bạn với hotboy, tôi mới biết.

Rằng hotboy rất biết lắng nghe. Hotboy luôn luôn bận rộn và không thể ngồi hàng giờ nghe tôi kể lể, nhưng tôi vẫn muốn nói chuyện với bạn ấy mỗi lúc buồn, vì bạn ấy luôn có một cách riêng để làm tôi thấy khá hơn, nhẹ nhàng đến mức tôi còn không hề nhận ra rằng mình đang được an ủi…

Và rằng bạn ấy luôn có một giấc mơ. Giấc mơ được trở thành một… hotboy.

Đó là điều mà mãi về sau này, sau hàng chục thỏi mentos, hàng trăm tin nhắn điện thoại, hotboy mới cho tôi biết. Bạn ấy tâm sự với tôi rằng bạn ấy luôn cố gắng rất nhiều để tự hoàn thiện bản thân. Bảng điểm xuất sắc, các thành tích nổi trội, các chương trình, các phong trào… thậm chí đến ngay cả cách suy nghĩ rất chững chạc, cách cư xử rất thông minh, những câu chuyện rất nhã nhặn, ngọt ngào… Bạn ấy muốn mình toả sáng.

Tôi đã thật sự bất ngờ khi biết điều thầm kín đó. Tôi vẫn luôn nghĩ sức hút của hotboy là tự nhiên mà có, và bạn ấy có một khả năng đặc biệt trong việc làm cho người khác cảm thấy tin tưởng. Vậy hoá ra điều đó là kết quả của một quá trình cố gắng ư?

hotboy2

“Bạn ấy tâm sự với tôi rằng bạn ấy luôn cố gắng rất nhiều để tự hoàn thiện bản thân. Bảng điểm xuất sắc, các thành tích nổi trội, các chương trình, các phong trào…”

 

Là một con bé theo “chủ nghĩa tự nhiên”, tôi thấy chẳng đáng! Nghe chừng rất không ổn…

Nhưng rồi nghĩ lại, đã có bao nhiêu lần tôi mong muốn mình xinh xắn, dễ thương? Đã có bao nhiêu lần tôi ước mơ trở thành một biểu tượng để mọi người ngước nhìn và ngưỡng mộ? Rất nhiều. Và hotboy cũng thế thôi. Có điều hotboy giỏi hơn tôi và cũng cố gắng nhiều hơn tôi, khi mà giấc mơ của bạn ấy, về một tuổI 17 nổi bật và cuốn hút, đã phần nào thành hiện thực.

 

***

 

Hotboy tíu tít khoe với tôi về một cuộc thi teen icon. Bạn ấy đã được chọn vào vòng cuối cùng. Đó là một đêm chung kết với một yêu cầu “oái oăm”: Mỗi thí sinh sẽ phải có một partner. Patner sẽ cùng tham gia vào màn nhảy đôi mở đầu đêm chung kết, vào màn thi tài năng, và sẽ là khán giả nhiệt tình nhất của thí sinh trong cuộc thi ấy.

Sau một hồi giải thích, hotboy chìa ra một thỏi mentos: “Làm partner của tớ hôm đấy nhé?”

Và tất nhiên, làm sao tôi có thể từ chối một lời đề nghị dễ thương như thế?

Còn nửa tháng là đến ngày thi. Phần thi tài năng, hotboy sẽ đệm đàn, và hát song ca với tôi. Không quá thích thú với việc tập đi tập lại một bài hát, nhưng tôi nhìn thấy sự quyết tâm của hotboy. Bạn ấy miệt mài đến mức tôi biết mình không thể để xảy ra bất cứ sơ suất nào. Và tôi không còn sự lựa chọn nào khác ngoài việc chỉnh từng cung nhạc đến hàng trăm lần.

Đêm chung kết diễn ra tốt đẹp. Điệu waltz nhẹ mở đầu trở nên dễ dàng khi hotboy dẫn bước và tất cả những gì tôi cần làm chỉ là chầm chậm đưa chân theo bạn ấy.

Phần thuyết trình về cuộc sống xung quanh, trong khi các thí sinh khác nói về giáo dục, về môi trường, về cơn bão giá… hotboy nói về một ngày của bạn ấy: trường học, lớp thanh nhạc, trung tâm từ thiện, bạn bè, gia đình… Chủ đề bình thường đến mức khó tin, và cũng độc đáo đến mức khó tin. Tôi đã nói hotboy rất thú vị mà…

Màn ứng xử, tôi còn không nghe rõ câu trả lời, vì tiếng hotboy lẫn vào tiếng vỗ tay rào rào như muốn vỡ tung cả không gian đêm chung kết. Mọi người rất ấn tượng bởi câu trả lời của bạn ấy. Tôi đã nói hotboy rất thông minh mà….

Màn thời trang tự chọn, giữa rực rỡ các “mốt” mới, partner của tôi nhạt nhòa với jeans và áo phông. Trên nền áo trắng có một dòng slogan xanh: “We’re teenagers. We’re greenagers”. Một lần nữa, giữa những bộ trang phục nhiều màu, mọi ánh nhìn lại đổ về chiếc áo trắng đơn giản của trào lưu thời trang xanh. Tôi đã nói hotboy rất có phong cách mà…

Cuối cùng là màn thi tài năng. Trong bộ váy dạ hội màu hồng kem, tôi lập cập lên sân khấu. Ở phía bên kia cánh gà, hotboy bước ra, vest trắng, dịu dàng và lịch lãm như hoàng tử. Tôi toét miệng cười, ra dấu bằng tay với hotboy: “Bình tĩnh nhé”. Nhưng có lẽ tôi còn đang run hơn cả bạn ấy…

Giai điệu “When you believe” vút lên. Các ngón tay dài lướt rất nhẹ trên phím piano, gương mặt quay nghiêng nghiêng và đôi mắt rất sáng… Trong khoảnh khắc ấy, trông hotboy đẹp kinh khủng… Đến mức, tôi đứng ngây ra ngắm bạn ấy và… quên sạch lời. Rất nhanh, hotboy hát đỡ. Nhưng giọng bè rất trầm ấy không thay thế được giọng nữ cao vút. Bắt đầu có tiếng xì xào từ đám đông ở dưới. Tôi càng mất bình tĩnh. Mắt bắt đầu ướt, mặt méo xệch, và giọng lạc hẳn đi. Hotboy nhanh chóng hướng giai điệu piano sang một đoạn khác, đoạn của hai đứa hát chung. Cũng một mình hotboy hát hết đoạn ấy, rồi hết cả bài hát, trong khi tôi đứng như trời trồng. Bài hát kết thúc sớm hơn so với hàng trăm lần chúng tôi đã tập.

 

***

 

Hotboy tìm thấy tôi ngồi khóc rấm rứt ở chân cầu thang phía sân sau. Nước mắt làm lem cả lớp phấn trên mặt. Tôi không khóc vì xấu hổ. Vài ngàn khán giả, mấy người nhớ về một con bé đứng trên sâu khấu và quên lời bài hát?

Nhưng tôi thấy có lỗi với hotboy. Với giấc mơ của bạn ấy, với những cố gắng miệt mài, với hàng trăm lần sửa cho tôi cách phát âm từng từ ngữ… Mọi chuyện đều đang rất ổn, cho đến khi màn thi tài năng bị tôi phá hỏng….

hotboy3

“Bởi vì trở thành một chàng trai lịch thiệp, đáng mến và tốt bụng cũng đáng để cố gắng lắm chứ. Chúng ta sẽ vô cùng tẻ nhạt nếu không luôn có một chút cố gắng. Và thật tuyệt vời khi trở thành chính mình, nhưng là một phiên bản tốt đẹp hơn, toả sáng hơn…”

 

Hotboy đến ngồi cạnh tôi, không có mentos. Cậu ấy đã vội tìm kiếm tôi đến mức quên mất thỏi “kẹo tủ” của mình.

– Một điều duy nhất thôi: tớ xin lỗi – tôi ngước lên, mắt ngấn nước, cay xè vì lem mascara.

– Không, tớ đến để cảm ơn ấy! Vì tất cả những cố gắng trong suốt thời gian qua cho màn thi tài năng của tớ…

– …. Nhưng cuối cùng thì đã phá hỏng hết mọi chuyện…

– Với tớ thì cái danh hiệu không còn quan trọng nữa rồi, thật đấy.

– Vì sao?

– Vì với tớ thì ấy quan trọng hơn! – Hotboy bối rối cầm lấy tay tôi – Nghe này, tớ rất rất xin lỗi vì đã làm ấy khóc, đã cố gắng đến mức làm ấy ngỡ là cuộc thi này quan trọng quá mức, và ấy khóc vì thấy có lỗi.

– Ấy nói thế mà không phải cố gắng để tỏ ra nice chứ? – Tôi quệt nước mắt, hỏi thật lòng

– Không hề!

Tôi biết là bạn ấy nói thật, và tôi không thể ngăn mình đặt một nụ hôn lên má anh chàng hotboy mentos, đôi má mát lạnh. Và bạn ấy mỉm cười khi tôi hôn.

 

***

 

Tôi đã không còn nghĩ rằng hotboy sai khi “luôn cố gắng để trở thành một hotboy”. Bởi vì trở thành một chàng trai lịch thiệp, đáng mến và tốt bụng cũng đáng để cố gắng lắm chứ. Chúng ta sẽ vô cùng tẻ nhạt nếu không luôn có một chút cố gắng. Và thật tuyệt vời khi trở thành chính mình, nhưng là một phiên bản tốt đẹp hơn, toả sáng hơn…

 

Chicky Ivy

Click to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Most Popular

To Top