Trà sữa cho tâm hồn

Truyện ngắn: Mùa hè mùa hè

Mùi sơn phun nồng nặc bốc lên từ cửa hàng sửa xe dưới ngõ. Cái nóng nhào trộn không khí bức bối với thứ mùi hóa chất đặc trưng làm Nấm thấy khó thở. Nó thò tay sập mạnh cửa chớp rồi ậm ạch di chuyển về chỗ ngồi cũ trên cái giường to đoành trong căn phòng tí teo của thằng bạn. Những giọt mồ hôi to chảy ròng ròng từ đỉnh đầu nó xuống. Nấm ngồi im, cảm nhận giọt nước như một con bọ ì ạch trôi qua trán, qua sống mũi và rơi póc xuống đầu gối nó. Có một phần nào đó của nó vẫn chưa tin mùa hè đã về và ngay lập tức nóng kinh hoàng đến thế. Ghét, nó có quá nhiều lý do để ghét mùa hè!

Ngồi đối diện với máy tính, thằng mập đang vắt cả cặp giò (heo) lên ghế. Những ngón tay mũm mĩm gõ lạch cạch liên hồi, cặp kính bé tí lọt thỏm trên khuôn mặt ú na ú nần. Nấm đạp nhẹ vào mông nó, mắt trợn lên, nhăn tít:

– Mập! Tắt ngay máy tính đi. Nóng như đốt nhà thế này! Mày gọi tao đến chơi hay là đến hành xác thế hả?

Thằng mập bịt tai lại, cái mặt ngẩng lên ai oán, kiểu mày-làm-tổn-thương-tao. Nấm đáp lại nó bằng vẻ mặt tao-không-quan-tâm, nhún vai và ngồi xuống đấu mắt với nó.

Đương nhiên, một lần như mọi lần, Mập đành chịu thua.Teo tèo tèo teo. Tiếng nhạc của Windows vang lên và màn hình lập tức tối thui. Giọng thằng Mập thiểu não:

– Nấm ơi, chết tao rồi. Tao sắp gặp một bạn trên mạng.

– Có gì mà chết? Nấm ngơ ngác.

– Bạn ấy là… con gái!!!

 

***

 

Chân dung của bạn Long (tức Mập) và bạn Nấm (tức Nấm):

Bạn Mập: giới tính-nam,15 tuổi, suýt mét bảy, nặng một tạ (trừ vài cân), cận nặng, môn gì cũng giỏi, trừ… thể dục (hệ quả tất yếu), tốt tính, nhưng từ điển não bộ hoàn toàn bỏ trống phần tình củm và tâm lý chị em.

Bạn Nấm: giới tính-nữ, nhưng …nghi lắm, vì bạn toàn “chơi” đồ nam tính, hơn 15 tuổi một tí, rất thích con trai đi giày DC dù không có bạn nào đi giày DC thích lại.

muahe3

“Có một phần nào đó của nó vẫn chưa tin mùa hè đã về và ngay lập tức nóng kinh hoàng đến thế. Ghét, nó có quá nhiều lý do để ghét mùa hè!”

 

Túm lại, hai nhân là bạn chí thân. Cho nên, một chuyện tày đình như thế, bạn Mập nhất định phải báo cáo bạn Nấm ngay tắp lự.

 

***

Nấm không ngờ là cuộc hẹn của thằng Mập gần xịt. Ngay thứ sáu tuần đó. Không hiểu cái gì khiến cho thằng bạn cả đời chỉ biết mỗi máy tính lại … loạn nhịp như thế? Nấm lắc lắc cái đuôi tóc cụt, vẻ mệt mỏi rất vờ vĩnh, nhìn thằng béo đang săm soi cái áo mới

– Mày tha cho tao. Bỏ ngay cái áo đấy ra. Mặc áo kẻ carô.

– Nhưng mà áo đấy cũ. Áo này vừa mua đấy- Mập hí hửng chọc tay vào ngực áo có biểu tượng đỏ chóe của Marc Ecko .

– Thôi, xin, có mà người ta tưởng là cái thùng phuy di động của Ecko ấy.

Lời Nấm nói là… chân lý, nhất là trong lúc Mập ta tâm thần bất định thế này. 3 phút sau, Mập đã chỉnh tề trong cái áo carô xanh chỉ định. Okie, lên đường.

 

***

 

– Chào ấy, tớ là Ngọc.

– Chào! Tớ là Nấm, bạn của thằng béo này đây.

– Ơ ơ này…- Mập lắp bắp nhìn hai cô bạn.

– Úi, nhỡ mồm… Nấm lấy 2 tay bịt miệng, rồi cười toe “Tớ đã hoàn thành nhiệm vụ, phần còn lại là của Ngọc đấy.”

Ngọc cười khúc khích nhìn Mập cự nự con bạn của mình. Còn Nấm vung vẩy cái chìa khóa xe, lượn vòng qua cửa kính lớn của quán ra lấy xe. Đập vào mắt nó là cảnh Nấm đang cười rất tươi với cô bạn mới. Không còn thằng bạn tự ti vì cân nặng và… khả năng giao tiếp với giới XX. Không còn thằng bạn đòi Nấm đưa đi bằng được để lấy tinh thần. Thằng Mập ngồi đó, đang pha trò làm Ngọc cười rũ. Người phục vụ bước đến, đặt hai ly sinh tố và hai đĩa bánh ngọt nhỏ xuống bàn. Mập đỡ lấy, mỉm cười, lịch sự đẩy khẽ đĩa bánh về chỗ cô bạn rồi nói gì đó. Ngọc mỉm cười rất tươi.

Tự dưng Nấm thấy hẫng ghê gớm. Đáng ra lúc này nó đang đi xem linh kiện điện tử với thằng mập (dù bình thường thì nó căm ghét trò này), hay trốn vào mấy gallery tranh xem ké, hay chỉ đơn giản là đi ăn kem với nhau. Không ngờ, ngoài nó ra, có những người khác nữa có thể tác động đến Mập, thậm chí, có thể biến thằng bạn vụng về ấy thành một… chàng trai thực sự. Nấm xịu mặt, ngạc nhiên vì cảm giác khó chịu kỳ cục đang đeo bám.

 

***

 

Thế là từ đấy bạn Mập và bạn Ngọc thích nhau và đi chơi với nhau tối ngày. Bạn Nấm và bạn Mập không còn là bạn thân nữa. Bạn Nấm, do mãi không kiếm được người yêu, nên trở thành… “gái già”, sống nốt phần đời cô độc và buồn bã. Hết chuyện.

 

***

 

Không. Đấy chỉ là cái kết u ám trong phút tưởng tượng nhuốm màu phẫn chí của Nấm mà thôi. Thực ra thì bạn Mập và bạn Ngọc có đi chơi với nhau vài bận. Bạn Nấm thì vẫn ăn ngủ bình thường. Nhưng đã một tuần rồi, nó tránh gặp thằng Mập. Tại sao à? Tại vì nó thấy cáu với thằng bạn, thế thôi. Có mới nới cũ, không chấp nhận được. Không… thực ra là do Nấm chủ động tránh xa ra. Nó hi vọng thằng bạn sẽ có động thái gì đó thể hiện là còn nhớ đến con bạn uỳnh oàng như con trai này, dù giờ đã có bạn Ngọc trắng trẻo xinh xinh bên cạnh.

Tự dưng Yahoo Messenger nháy đỏ. Úi, thằng Mập.

Man-in-Black: Này mày ơi…

Smoking-hot: Gì?

Man-in-Black: Tao buồn quá

Smoking-hot: Sao?

Man-in-Black: Ngọc sắp vào thành phố Hồ Chí Minh rồi

Nấm thấy bụng mình thót lên một cái, tay nó cuống lên.

Smoking-hot: Cái gì? Thật á? Sao lại thế?

Man-in-Black: Ừ, tại bố Ngọc chuyển công tác.

Smoking-hot: Thế bạn Mập… thất tình hả?

Man-in-Black: Thất gì? Mày cứ nghĩ bậy bạ chứ tao với Ngọc chỉ bạn bè thôi. Nhưng cũng thấy buồn thật.

Smoking-hot: Buồn quá chứ lị. Chị cu đi rồi, bỏ anh cu bơ vơ một mình, bảo sao chả buồn 😀

Man-in-Black: Đồ ác ôn! Đến nhà tao chơi đi. Dạo này mày biến đi đâu thế? Có anh nào rồi hả?

Smoking-hot: Thôi, bận đi chơi không có thời gian cho tớ thì bạn Mập cứ nói thẳng.

Man-in-Black: Vớ vỉn quá! Có sang không? -_-“

Smoking-hot: Sang.

Nấm cười toét, vội vàng tắt máy. Mồm huýt sáo, nó mở tung tủ quần áo ra và chống nạnh nhìn. Hôm nay, thêm công đoạn lựa quần áo, và lần đầu tiên trong lịch sử nhân loại, nó quyết định mặc cái áo có hình Sponge Bob vàng chóe và trông hết sức… xì tin.

 

***

 

Mẹ thằng Mập đỡ lấy cái áo mưa giúp Nấm, mắng yêu “Bác cũng chịu hai đứa chúng mày. Trời mưa thế này….”

Nấm cười tít mắt, ù té quyền lên tầng hai, đá cửa phòng thằng Mập xông vào.

– Anh đã đến đây! Chào chú em!

Thằng béo nhảy xổ lên, đập tay với nó một cái rõ kêu:

– A, chào ông anh! Sao lâu thế?

– Tao thân gái dặm trường đạp xe giữa mưa dông bão gió, mày không được một câu hỏi thăm lại còn kêu ca à?

– Ừ, thế mày có bị ướt không? Đáng ra cứ đợi tí nữa cho tạnh hẳn…

– Thôi đi! Nếu tao về có ốm lăn ra thì mày lo mà chăm bẵm! Thế chuyện Ngọc thế nào rồi?

muahe2

“Trong cuộc đời, những người bạn mới sẽ luôn tìm đến với chúng ta. Chẳng có ai thay thế được ai, tất cả đều tìm được một chỗ thoải mái trong trái tim chúng ta, những trái tim rất rộng rãi và ấm áp…”

 

Thằng Mập xìu mặt:

– Hai tuần nữa, nhưng mà Ngọc bảo sẽ viết mail, gọi điện. À này, Ngọc hỏi thăm mày đấy.

-Tao á? – Nấm trố mắt

– Không hiểu sao Ngọc lại có thể đánh giá mày là nhân vật ấn tượng. Kinh hoàng!

– Hehe, ai bảo ông trời sinh ra tao.. cá tính, lại cool, làm thế nào được? Thế Ngọc còn nói gì nữa không?

– Hehe, lộ tỏng cái mặt thích được khen rồi nhá. Đây ạ, Ngọc còn bảo rất khoái trá (từ này chắc chắc là thằng Mập chế lại) tình bạn của tao với mày, rồi bảo bạn ý rất muốn kết bộ ba với chúng mình.

– Điêu! Mày lại bịa hử? Hê, nhưng mà Ngọc… hay nhỉ, tao cũng thấy bạn ý dễ thương thật…

Nói đến đấy, Nấm im bặt. Rồi để lờ đi cái cảm giác khoái trá khó kìm nén đang lộn nhộn bên trong nó, Nấm quay sang Mập (đã lại ôm lấy cái trò game chết tiệt):

– Thế mày đã mua quà gì tặng Ngọc chưa?

– Hả? Chưa… phải tặng quà nữa à?

– Đồ ngốc!

Nấm trợn mắt, vung chân đá đít thằng béo một cái, làm nó tru tréo ầm cả lên. Hà, cái thằng này thì người lớn nỗi gì cơ chứ…

 

***

 

Ngoài trời, nắng đã lên. Trong lúc đợi thằng mập thay đồ, đi mua quà cho cô bạn chung, Nấm nhìn ra ngoài khung cửa, bất ngờ với phát hiện về một ban công nhà nào đó ửng hồng hoa tigôn.

Trong cuộc đời, những người bạn mới sẽ luôn tìm đến với chúng ta. Chẳng có ai thay thế được ai, tất cả đều tìm được một chỗ thoải mái trong trái tim chúng ta, những trái tim rất rộng rãi và ấm áp…

 

Một ai đó quên ghi tên

Click to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Most Popular

To Top