Trà sữa cho tâm hồn

Truyện ngắn: Cất giữ trong tim

Ly bước nhanh ra cửa. “Tớ ra ngoài một lúc đây”. Quay lưng khép cửa, nó cố lờ đi tiếng thở dài của con bạn đang yên vị cạnh chiếc bàn gấp trên giường, sách vở lổn nhổn xung quanh. Giọng Hà đuổi theo khi Ly đã xuống đến cầu thang: “Quên mang điện thoại này”. Ừ, phải rồi, cái điện thoại…

 

***

 

Sáng nay, nó rung lên bần bật đúng lúc cô Văn kịp nắn nót viết nốt chữ cuối cùng tên đầu bài lên bảng. Tim Ly đập rộn lên. Nó len lén nhìn xuống ngăn bàn. Những hàng chữ rụt rè: “Hết giận tớ chưa? ”.

“Hết giận chưa?”. Sau tất cả mọi chuyện, đó là câu duy nhất cậu ta nói được với mình. Không một lời giải thích hay bào chữa. Đơn giản cứ như “Ăn cơm chưa?” hay “Đi ngủ chưa?” vậy. Cứ như đó là vấn đề của riêng nó, chẳng hề liên quan gì đến cậu ta.

Ly nhấn mạnh pê-đan. Gió quất ngược vào mặt như hơi kem phả ra từ tủ lạnh. Mọi thứ dường như đều không ở đúng vị trí của nó. Như ai đó, lẽ ra phải ở cạnh nó lúc này.

 

***

 

Ly nghẹn lại. Cảm giác tủi thân trào lên, kéo tâm trí nó trở lại căn phòng trọ nhỏ bé (và hơi lộn xộn!) của mình. 13 giờ 17 phút, trưa qua. Chìm nghỉm dưới đống thú bông, sách báo đọc dở, cái điện thoại đáng ghét vẫn thản nhiên la lối inh ỏi. Con bé mắt nhắm, mắt mở. Khuôn mặt ngái ngủ còn chưa kịp nhăn nhó đã giãn ra thành một nụ cười. Tin nhắn của Minh. Nhưng, quái! Sao nội dung lại thế này: “Tối nay bắt đầu học phải không? Bà nhắn lại địa chỉ nhà cho tôi nhé! Hôm trước ghi rồi mà lẫn đâu mất”.

Ly không hiểu. Đầu óc nó trống rỗng mất… mấy giây rồi bắt đầu làm việc hết công suất. Thề, không nói ngoa, nó thấy tai mình kêu ro ro như CPU của máy tính lúc bắt đầu khởi động. Đây rõ ràng không phải tin nhắn Minh gửi cho mình. Có gì đó không ổn! Vậy thì cái này send cho ai? Một người hẳn là rất quan trọng. Vì Minh sẽ đến tận nhà cơ mà!

trongtim3

“Có thể nào gộp chung tất cả những dấu hiệu + biểu hiện kia vào nội hàm hai tiếng “bạn thân”? Rốt cuộc, giữa hai đứa chúng nó là gì?”

 

Hàng loạt giả thiết được xem xét, phân tích, rồi loại bỏ. Đáp án cuối cùng (sau rất nhiều sàng lọc) đã hiện ra. Phương. 17 tuổi. Số đo, cân nặng, chiều cao: không rõ. Chẳng biết xấu hay xinh, hiền hay dữ. Tất cả những gì Ly biết về Phương chỉ là cái tên qua cuộc điện thoại của Minh với một ai đó mà Ly tình cờ chứng kiến. Thắc mắc- Minh cười, bảo rằng đó là bạn của một người bạn(!) Híc! Nếu cứ theo quy luật bắc cầu đó thì chẳng lẽ cả thế giới này là bạn của nhau.

 

***

 

Gió mùa đông bắc lạnh bất ngờ. Ly ước gì chiều hôm đó mình đừng nhấc máy gọi cho Minh. Nó nói chuyện bình thường. Rồi như thể rất vô tình, Ly nhắc đến tin nhắn gửi nhầm ban trưa. Minh ậm ừ, không giải thích gì thêm. Con bé thấy mình như rơi tõm từ trên cao xuống. “Mình đã cho cậu ấy một cơ hội.” Nhưng anh chàng ngốc nghếch kia chẳng bao giờ có-đủ-tinh-tế để nhận ra một thoáng-ngập-ngừng-đầy-dụng-ý trong lời nói của Ly. Chán nản, con bé ngao ngán “chế lại” một câu trong lời thoại kịch Shakespare: Vô tâm, phải chăng tên gọi khác của ngươi chính là… .tụi con trai ngốc xít!

Tối hôm đó, Minh gọi điện. Nhưng Ly nói mình muốn đi ngủ sớm. “Tớ không giận vì Minh dạy kèm ai đó. Nhưng tớ buồn khi Minh không nói cho tớ chút gì về việc ấy. Có lẽ với cậu, tớ chẳng đáng để quan tâm. Nói chuyện sau nhé!”. Tin nhắn Ly gửi đi như mũi tên phóng vút lên bầu trời không quay trở lại. Nào có nặng nhọc, vất vả gì nếu ấn nút reply và nói một vài lời giải thích, an ủi. Vì sao Minh không trả lời? Sao Minh không hiểu rằng Ly sẽ sẵn sàng tin mọi điều Minh nói?

Và vì sao, gặp nhau ở lớp sáng nay, Minh cũng không tìm cách bắt chuyện khi Ly im lặng quay đi? Ly là con gái. Ly đang giận. Mà Ly có quyền giận mà, đúng không?

Khoan đã! Có đúng thật là Ly có cái quyền ấy. Rốt cuộc, mối quan hệ giữa Minh với Ly là gì? Bạn thân? Hai đứa là bạn + chơi thân với nhau => 2 đứa bạn thân? Vậy Minh với Phương là bạn + chơi lâu cũng thân => cũng sẽ thành bạn thân sao? Thế còn những tin nhắn quan tâm, những ánh nhìn, những nụ cười ấm áp, những lần cùng nhau long rong trên đường, những lần trái tim lỡ nhịp vô cớ? Có thể nào gộp chung tất cả những dấu hiệu + biểu hiện kia vào nội hàm hai tiếng “bạn thân”? Rốt cuộc, giữa hai đứa chúng nó là gì?

 

***

 

Bao ấm ức xô nhau ào ra khiến đầu Ly như muốn nổ tung. Những giọt nước mắt cứ lăm le tràn ra ngoài hàng mi đang cố giương lên hết cỡ mà không dám chớp xuống. Có thật rằng, với Minh, Ly là một người-đặc-biệt như nó vẫn nghĩ? Ly dừng xe lại bên lề đường, rút điện thoại nhắn tin. Dù thế nào cũng phải làm rõ mọi chuyện trong ngày hôm nay.

Tất cả diễn ra trong vòng không quá 3 giây. Một chiếc xe máy ập qua. Một khuôn mặt dữ dằn. Một bàn tay thô bạo. Và chiếc điện thoại bị giằng khỏi tay Ly. Tin nhắn hờn dỗi còn chưa kịp gửi!

Ly không nhớ đời mình đã có lần nào trải qua 3 giây ngắn đến thế mà cũng dài ra vô tận đến thế. Đầu óc Ly tê liệt. Tay chân cứng đờ. Khi con bé kịp quay người lại nhìn theo, mặc kệ chiếc xe đạp đổ ập xuống chân thì chiếc xe kia đã kịp lướt qua. “Mình phải nhìn biển số”. Một thoáng minh mẫn lướt qua nhưng không kịp nữa rồi. Thay vì hét lên, nó ngồi thụp xuống, òa lên khóc.

 

***

 

Bến xe buổi tối vắng hoe. Vài mẹt hàng bé xíu. Người bán hàng bày ít bánh kẹo, thuốc lá, nước chè trên cái bàn nhỏ đặt giữa những cái ghế con con. Minh tìm thấy Ly co ro trong một góc khuất trên cái hiên ngoài tiền sảnh. Cô bé ngồi so vai, mềm rũ như chú mèo mắc mưa. Đôi mắt ướt lem nhem.

“Mèo con” ngước nhìn Minh, “ngheo ngheo” thắc mắc:

– Sao Minh tìm thấy tớ ở đây?

– Vì chúng mình là bạn – Cậu ngồi xuống cạnh Ly.

– Tớ không cần!

“Mèo con” lại sắp nổi giận rồi. Minh ngồi xích lại gần cô bạn thêm một chút. Một thoáng ngần ngừ… rồi cậu rụt rè nắm lấy mấy ngón tay lạnh cóng. Mưa xiên xiên. Ngọn đèn trước hiên nép mình run rẩy.

– Minh đi dạy kèm người ta mà không thèm nói cho tớ biết. Không một lời giải thích. Minh… thách thức. Minh… thi gan với tớ – Sự giận dữ, tủi thân tích tụ từ bao lâu bỗng tan ra trong bàn tay ấm áp.

trongtim2

“Nhưng lúc cô bé cảm thấy đơn độc nhất giữa thành phố này, thì cậu, như một phép lạ, đã ở bên. Như thế với cô bé đã là rất đủ. Điều bé nhỏ này cô sẽ cất giữ trong tim mình”

 

– Tối hôm đó tớ gọi điện, định kể cho Ly nghe, nhưng Ly bảo không muốn nói chuyện nên tớ đành để hôm sau.

– Hôm sau Minh đâu có nói!

– Tại Ly cứ tránh mặt tớ!

– Minh đúng là đồ ngốc, ngốc nhất trần đời… – Những giọt nước mắt lại thi nhau rơi xuống. Nhưng trong lòng, dù bây giờ đang là giữa đêm, thì nắng đã hửng lên rồi…

 

***

 

– Bến xe này là nơi đầu tiên tớ đặt chân khi lên đến Hà Nội. Mỗi lúc buồn, lại muốn ra đây. Ước gì có chuyến xe đưa mình trở về bên bố mẹ…

Minh siết nhẹ tay cô bạn. Và Ly hiểu rằng dù cậu bạn thân không giỏi nói những lời an ủi, không giỏi hiểu những “chuyện phức tạp” của tâm hồn con gái. Nhưng lúc cô bé cảm thấy đơn độc nhất giữa thành phố này, thì cậu, như một phép lạ, đã ở bên. Như thế với cô bé đã là rất đủ. Điều bé nhỏ này cô sẽ cất giữ trong tim mình.

“Người ta chỉ có thể lấy đi cái mà bạn cất trong túi. Nhưng không ai có thể đánh cắp được cái mà bạn cất trong tim”

 

Đàm Thảo

 

Click to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Most Popular

To Top