Trà sữa cho tâm hồn

Truyện ngắn: Dành cho người đẹp nhất

Tặng lớp 12 Anh chuyên Hà Nam 04-07 (thay cho một lá thư hồi âm)

 

– Đâu? Đâu?

– Đấy, chính nó đấy, nằm chình ình trên kia kìa.

Thủ phạm khiến 26 cô vịt bầu duyên dáng của cái lớp “Tây lương nữ quốc” này nhốn nháo hẳn lên là một quả táo màu đỏ tươi, roi rói nằm trên bàn giáo viên. Về độ ngon mắt của nó thì miễn bàn rồi. Bình thường, khi một thứ mà ai-cũng-biết-là-ngon-lắm-đấy như thế xuất hiện, một cuộc tranh giành để xin ghi dấu răng kỉ niệm chắc chắn diễn ra. Nhưng điểm bất bình thường nhất của ngày hôm nay, lại chính là dòng chữ trắng nổi bật hẳn lên trên lớp vỏ đỏ, “FOR THE FAIREST” – dành cho người đẹp nhất.

Đọc đến đây, chắc các bạn bắt đầu thấy quen thuộc. Nếu thời thơ ấu của bạn đã chót say mê thần thoại Hi Lạp, hoặc lớn lên một tẹo là fan ruột của Conan, hẳn bạn phải biết về câu chuyện quả táo cho người đẹp nhất. Đó là cuộc “nội chiến” trên đỉnh Olympia với 3 nữ thần: Hera quyền uy, Atena trí tuệ, Aphrodite của tình yêu và sắc đẹp để giành quả táo dành cho người đẹp nhất. Kết quả Aphrodite chiến thắng nhờ đã “mua chuộc” được chàng hoàng tử thành Troa, dẫn đến cuộc chiến tranh kéo dài 7 năm kinh thiên động địa.

depnhat

“Không khí ồn ào và lộn xộn rất có tổ chức, không khác gì không khí “kinh điển” của các lớp 12 những ngày cuối năm..”

 

Thôi, không nên dài dòng nữa. Bởi ngay tại cái lớp học nhỏ bằng một phần mấy chục nghìn của thành Troa này, một cuộc “nội chiến” ngấm ngầm cũng đang diễn ra.

– Hay là mang tặng thầy chủ nhiệm, để thầy mang về nịnh phu nhân nhỉ?

– Nghe cũng có tí hợp lí đấy!

– Không được, nhất quyết không được. Chẳng lẽ các bà kém tự tin đến thế à?

Và đây là điều ngạc nhiên thứ hai của ngày. Nhân vật vừa thốt lên cái câu rất chi là đụng chạm tới danh dự chị em kia là Nam – một tên nổi tiếng ít nói và mọt sách, thành viên hội “năm anh em trên một chiếc xe ben” – ý chỉ năm tên đầu đinh hiếm hoi trong lớp.

– Ông muốn chết hả Nam “lì”? – Giọng lớp trưởng Bảo Yên đầy đe doạ

– Không, tôi mà chết thì còn ai chứng kiến cảnh “nồi da xáo thịt” của các bà nữa, hehe. Các bà chẳng đang lo tháng này chưa tổ chức được buổi sinh hoạt nào cho ra ngô ra khoai còn gì nữa. Tranh thủ thứ 7 tuần này được nghỉ hai tiết cuối, lớp mình tổ chức một cuộc thi Miss lớp đi, ai thắng sẽ được nhận quả táo luôn.

– Tán thành, tán thành, bốn đứa con trai còn lại vỗ tay rào rào.

– Uhm, Nam “lì” trông thế mà cũng có lúc thông minh bất thình lình đấy nhỉ. Nhưng mà tận 26 đứa con gái thi với nhau, làm sao trong hai tiết mà đủ được?

– Chả hiểu bà thông minh ở đâu ra. Dĩ nhiên vòng loại sẽ bắt đầu ngay từ bây giờ, và chỉ chọn ra ba người thi với nhau vào thứ 7 thôi. Hiểu chưa?

– Ừ, hiểu bình thường. Nhưng mà còn chuyện tổ chức?

– Dĩ nhiên con trai đứng ra làm rồi. Các bà mà làm để tự bầu cho mình à, hehe.

Thống nhất cái roẹt, theo đúng phong cách “nhanh-gọn-nợ” của dân chuyên Anh, lũ vịt bầu còn lại háo hức vô cùng cho cuộc thi thanh lịch cấp lớp. Còn quả táo nguy hiểm kia thì sao nhỉ? Oh, vâng, nó đã được đăng kí hộ khẩu dài hạn trong tủ lạnh nhà Nam “lì”.

 

Hàng loạt bài trắc nghiệm nho nhỏ được gửi tới hội kẹp tóc từ lũ Nam, Bình, Đức… với lí do, để xem vẻ đẹp tâm hồn của các bạn nữ lớp mình phong phú cỡ nào. Rồi bắt khai chiều cao, cân nặng, sở thích. Đức còn mang theo con Nikon D500 xịn của bố, rồi bắt các ứng viên đứng làm dáng và chụp ảnh, làm hồ sơ lưu. Hội con gái nhộn nhịp hơn hẳn. Chuyện, làm đẹp và thích chụp ảnh là nghề của các nàng mà. Đấy là chưa kể bọn nó còn phát hiện ra có vài đứa bị hội chứng sợ chụp ảnh. Như cái Vân, đèn flash chưa kịp loé mà mặt đã đỏ lừ. Và phát hiện mới nhất của năm là Giang cá khô, một nhân vật còn mọt sách hơn cả Nam, khi bỏ cặp kính dày cộp ra trông cũng long lanh không thua chị em đứa nào. Không khí ồn ào và lộn xộn rất có tổ chức, không khác gì không khí “kinh điển” của các lớp 12 những ngày cuối năm

– Ơ, mày ơi, tao hỏi phát. Sao trong bản trắc nghiệm của tao lại có cái câu: “Bạn có thích ăn khoai lang không? Vì sao?” Thế là thế nào? Giọng Giang béo oang oang

– Ôi, có gì đâu. Nghiên cứu gần đây nhất cho thấy đa số người thích ăn khoai lang là những người nhiệt tình, vui vẻ, và được mọi người yêu quý đấy mà – Trưởng ban Nam “lì” giảng giải.

– Thế à. Thế thì tao phải đánh dấu có ngay mới được. Con bé hối hả khai tiếp, và không để ý thấy thằng bạn trời đánh đang cười rất gian. Lạy trời, may mà cô nàng không biết là tụi con trai vẫn hay gọi cô nàng là Giang khoai lang, hehe

 

Cuối cùng thì giờ khắc trọng đại cũng đã đến. Thầy chủ nhiệm xin vắng mặt để giải quyết chuyện gia đình. Ban giám khảo gồm Nam “lì”, Hải “ú” và Phong “cong”. Hơi kém vui một tí tẹo vì sự vắng mặt của Đức và Bình, hai thằng rất biết cách chọn ngày để nghỉ. But no problem, cuộc thi vẫn diễn ra trong tinh thần lành mạnh và vui khoẻ. Ba thí sinh lọt vào vòng cuối gồm Bảo Yên, Như Quỳnh và Giang béo. Bạn Giang được vinh danh là Miss thể thao, nhờ thành tích vẫy vùng trước vòng vây của hàng chục đứa lớp khác để mua được mười bốn cái bánh mì kẹp chả cho lớp. Hẳn mười bốn cái đấy nhé. Như Quỳnh là Miss dịu dàng, nhờ cái lưỡi với một hệ thống cơ miệng trời sinh (thêm tài năn nỉ ỉ ôi nữa) mà cứu lớp thoát khỏi bài 15 phút Sinh của cô Cát Tường. Còn Bảo Yên dĩ nhiên là không thoát khỏi cái danh hiệu Miss quyền lực rồi, vì nhờ có tài “hét ra lửa” của cô bạn mà lớp nó mới dành lại được cái chổi và hót rác từ bọn lớp Toán – cái bọn chúa hay cầm nhầm.

 

Ba thí sinh sau khi đã vượt qua phần trả lời các câu hỏi ngớ ngẩn, bước vào phần thi người mẫu với những kiểu trình diễn không thể buồn cười hơn. Đến phần ứng xử, Giang béo làm cả lũ cười bò. Hỏi “Tiêu chuẩn người chồng lí tưởng của bạn là gì?” “Tốt bụng, điềm tĩnh, … blah blah…” “Cụ thể hơn được không? Đại khái như giống một ai đó?” Con bé ồ à một lúc rồi bẽn lẽn “Như… bác H. bán bánh mỳ sáng cho tụi mình” Đấy, đến thượng đế còn phải cười chứ nói gì con người.

 

Đã thấy những giọt mồ hôi lấm tấm vì căng thẳng của ban giám khảo, vì các thí sinh quá cân tài cân sức. Đám khán giả ở dưới cũng sốt ruột lắm rồi. Sau khi bàn luận một lúc, trưởng ban quyết định sẽ… oẳn tù tì cho công bằng. Để khích lệ tinh thần chị em, nó bèn lục ba lô để mang quả táo ra. Đột nhiên, mặt thằng bé từ trắng chuyển sang hồng, rồi từ hồng lại lan sang đỏ, rồi thốt lên một câu cực vô duyên: Tớ để quên ở nhà rồi.

 

Tức thì, không khí chợt yên ắng bất thường trong 1 giây. Để rồi từ giây thứ hai trở đi, ba Miss xinh đẹp lập tức rút guốc ra và hành động, nhanh chả kém những thiên thần của Charlie. Ban giám khảo chạy toé cờ. Náo loạn cả ba tầng nhà, trên khoảng sân bắt đầu in bóng vài chùm hoa nắng…

 

***

 

– Sắp xong chưa mày ơi? Giọng hổn hển của Bình như thể thằng này sắp về với tổ tiên đến nơi.

– Cố lên, còn nhà của hai đứa nữa thôi – Lau mồ hôi, Đức hối hả đạp tiếp. Dĩ nhiên, nó có nhiều hơn một động lực để phóng như bay trên đường. Cứ tưởng tượng cảnh hôm nay, khi lũ vịt bầu lớp nó về nhà, mắt chữ A mồm chữ O khi nhìn thấy quả táo có đề dòng chữ: “FOR THE FAIREST” trên bục cửa sổ, bàn học hoặc tủ kính, nó chợt mỉm cười. Một vở kịch hoàn hảo đấy chứ. Nhờ cách này, chúng nó mới thấy những năm tháng còn ở bên nhau mới vui biết bao. Quả táo trong thần thoại là mầm mống của nỗi bất hoà, còn đơn giản ở ngoài đời, nó chỉ là một thứ quả ngon và ngọt mà chị em thích, cho vào miệng cắn cái rộp. Đơn giản, như khi họ ăn xong, mỉm cười, và đấy chính là những người đẹp nhất.

depnhat2

“Đơn giản, như khi họ ăn xong, mỉm cười, và đấy chính là những người đẹp nhất…”

 

P/S: Còn số phận quả táo ban đầu thì sao nhỉ. Các bạn còn nhớ chi tiết thầy giáo xin vắng mặt để “giải quyết” chuyện gia đình không? Cam đoan 100% thầy chủ nhiệm đã mang nó về để “nịnh” người đẹp nhất của thầy. Không tin à? Hỏi bọn con trai thì biết. Nó có khác gì không à? Hình như, thầy quên chưa bóc tem siêu thị thì phải.

 

Tác giả: 1 trong 3 giám khảo 🙂

 

 

 

Click to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Most Popular

To Top