Trà sữa cho tâm hồn

Truyện ngắn: Ai cũng có (ít nhất) một điều ước

17 tuổi, tôi bắt đầu khẳng định việc “nhớn lên” của mình với bằng việc nhận làm thêm cho một shop CD, DVD ca nhạc.

Hôm đó là một ngày cuối năm. Tôi đang mải sắp xếp một đống CD mới nhập lên giá, thì một đám con gái rực rỡ bảy sắc cầu vồng ríu rít bước vào. Tôi ngừng tay, nhìn lên, và phát hiện ra cậu ấy.

Trong nhật ký, tôi hay mơ mộng một hình mẫu lý tưởng thế này: Người ấy nhất định phải có một khuôn mặt trắng xanh với vẻ u buồn thấp thoáng, sống mũi thẳng tắp thấp thoáng dưới những sợi tóc mái phủ xòa trước mặt. Người ấy sẽ xuất hiện dưới ánh nắng chan hòa, trên môi nở một nụ cười thật nhẹ nhưng vô cùng ấm áp. Và thật không tin nổi, khi người ấy đang hiện diện trước mắt tôi, bằng xương bằng thịt.

Cậu ấy đứng ngay sau đám con gái mới vào, mỉm cười nói câu gì đó rồi cúi xuống chăm chú xem đĩa. Tôi không thể rời mắt khỏi cậu ấy. Lần đó, họ mua tới hơn 20 đĩa các loại. Tôi để ý thấy cậu ấy cầm trong tay toàn đĩa nhạc tiếng Anh. Đều là những đĩa thịnh hành từ ngày xưa. Và đám bạn gọi cậu ấy là Đông.

 

***

 

Sau lần đó, cuối tuần nào Đông cũng tới mua đĩa. Tôi hầu như không trò chuyện với cậu ấy. Nhưng chỉ cần nhìn thấy cậu ấy, tôi sẽ vui vẻ suốt ngày hôm đó. Và thêm cả những ngày sau.

Một lần, Đông đã đi tới trước mặt tôi, nhờ tìm giúp một CD có bài Lemon Tree. Trong một thoáng, tôi ngẩn ra. Lemon Tree, bài hát mà tôi thích nhất. Tôi nhìn Đông, bất giác mỉm cười ngơ ngẩn. Cậu ấy bối rối, nói thêm rằng, cậu ấy đã được nghe bài này trên mạng. Nhưng hình như vì nó khá cũ, nên tìm CD khắp nơi mà không thấy.

– Bài hát đó rất hay. Nhưng ban nhạc hát bài đó thì đã mai danh ẩn tích lâu rồi.

Tôi vừa nói vừa ngồi thụp xuống lục tìm trong dãy CD “cổ” phía dưới. Lục lọi một hồi mà không thấy. Tôi thở hắt ra, ỉu xìu đứng dậy, bắt gặp ánh mắt Đông đang nhìn tôi chăm chú, miệng còn mủm mỉm cười nữa. Tôi bất giác thấy nóng ran hai má, suýt nữa thì thốt lên mấy câu ngớ ngẩn. Nhưng, may thay, tôi trấn tĩnh lại kịp, chỉ cúi mặt nói khẽ:

– Tôi sẽ báo với ông chủ cửa hàng để ông ấy kiếm giúp cậu. Tuần sau… tuần sau được không? Hoặc là, cậu có thể …để lại số điện thoại, khi nào có CD đó, tôi sẽ gọi cho cậu ngay…

Đông gật đầu, ghi lại một dãy số trên mẩu giấy nhắn, đưa cho tôi và cảm ơn. Tôi nắm chặt mẩu giấy trong tay, tim đập loạn xạ. Đông đi khỏi rồi mà tôi vẫn đứng nguyên chỗ cũ, dựa hẳn người vào cái giá bày CD. Ngay sát chân tôi, chỗ lúc nãy tôi cố tình ngồi sát vào để lấy nửa người che đi, cái đĩa CD có bài Lemon Tree đang nằm im thin thít.

 

***

 

Rốt cuộc thì tôi đã có đủ dũng khí đi gặp Đông. Tôi gọi điện cho cậu ấy, nói đã có CD và nhân tiện thuận đường tan làm, tôi sẽ đem tới cho cậu.

Đúng giờ hẹn, khi Đông tới, thì tôi đã đứng đợi được một lúc. Cậu ấy đeo một cái balô khổng lồ sau lưng, áo khoác vải thô và quần jeans bạc phếch. Tôi nhận ra cậu ấy từ tít đằng xa. Cậu ấy như đi ra từ ráng chiều, với bầu trời nhuộm đỏ, những đường viền chân trời tít đằng xa vạch một đường kẻ chói sáng và vầng mặt trời màu cam rực rỡ. Khung cảnh huy hoàng làm nền cho dáng vẻ mảnh khảnh của cậu ấy khiến tôi ngây người, ngỡ như đang lạc vào một giấc mơ.

cohoi3

“Ngay sát chân tôi, chỗ lúc nãy tôi cố tình ngồi sát vào để lấy nửa người che đi, cái đĩa CD có bài Lemon Tree đang nằm im thin thít…”

 

Tôi mở túi xách, lấy ra đĩa CD đã được đặt cẩn thận trong một cái vỏ nhựa mới tinh, đưa cho cậu ấy. Rồi như một nhân viên giao hàng chuyên nghiệp, tôi mỉm cười, cúi đầu chào cậu ấy và quay người. Nhưng tôi khựng lại, ngay khi nghe tiếng cậu ấy gọi, cứ như thể đó là điều mà tôi đang chờ đợi. Đông tiến lên trước mặt tôi, mỉm cười:

– Cảm ơn Hân…Thực ra, từ lâu tớ đã muốn làm quen với cậu.

 

***

 

Đông kể cho tôi nghe về những áp lực của cậu ấy. Cậu ấy chỉ còn mẹ. Ước mơ lớn nhất của cậu ấy là vào một trường Đại học thật đỉnh, để tạo một bệ phóng an toàn cho một tương lai rạng rỡ. Chúng tôi hay ngồi trên sân thượng nhà tôi cùng ngắm bầu trời. Không đứa nào nói câu gì, chỉ lặng im ngửa cổ, say sưa ngắm bầu trời ở tít trên cao và vươn mãi tít ra xa.

Những khi ấy, tôi hay liếc trộm cậu, vầng trán thanh tú và sống mũi thẳng tắp, cậu ấy luôn gợi một vẻ cổ điển rất dịu dàng. Chúng tôi có thể ngồi hàng giờ như thế. Không hề nhàm chán. Chưa bao giờ thấy nhàm chán.

 

***

 

Mấy ngày không có liên lạc gì của Đông, tôi bắt đầu thấy lo lắng. Nhắn tin có thấy báo nhận được, nhưng không thấy trả lời. Có thể cậu ấy quá căng thẳng với những kỳ thi cuối năm. Tôi cũng không nên làm phiền. Nhưng vẫn cứ cố nghĩ một lý do khả dĩ để tới gặp cậu ấy.

Tôi đi đi lại lại sau gốc cây trước cổng trường của Đông, đầu óc căng lên, nghĩ mãi không ra sẽ nói câu gì khi gặp Đông.

Chuông reo. Học sinh ùa ra như nước vỡ đê. Tôi căng mắt tìm Đông. Một lát, tôi phát hiện ra cậu ấy đang đi ra, cùng hai cô bạn nữa. Họ đang tíu tít chuyện trò. Tôi thấy nhói ở trong tim. Mấy ngày không gặp, trông cậu ấy vẫn thế. Vẫn cái dáng mảnh khảnh và nụ cười làm mềm rũ bất cứ trái tim sắt đá nào.

Đông đã ra đến cổng trường. Tôi bất giác giật mình ngồi thụp xuống. Vớ lấy viên sỏi bên cạnh, tôi bắt đầu vẽ nhăng vẽ cuội xuống nền đất.

Một đôi giày thể thao màu trắng dừng lại trước mắt tôi. Tôi ngẩng lên. Là Đông.

– Ơ, sao cậu lại ở đây? – Tôi lúng túng

– Lẽ ra câu đó phải do tớ hỏi mới đúng chứ?

Đông nghẹo cổ ngắm mấy hình vẽ dưới đất. May là trong lúc tâm thần bất định, tôi không viết tên cậu ấy. Tôi đứng lên, cố làm ra vẻ bình thường:

– Tớ đến báo cho cậu biết, tớ không làm việc ở shop CD nữa.

– Sao thế?

– Chẳng sao cả…

Tôi thấy sống mũi cay cay, tự nhiên thấy tủi thân không thể tả. Tôi xoay lưng, đi về. Tôi không muốn cậu ấy thấy đôi mắt đã bắt đầu hoen đỏ của mình. Đi một quãng, tôi ngoảnh lại. Đông vẫn đứng nguyên chỗ cũ. Tôi nhắn cho cậu ấy một cái tin:

– Đông à, tớ thích một người và muốn tặng người ta một món quà. Cuối tuần này cậu đi cùng, giúp tớ chọn với nhá?

 

***

 

Từ lâu, tôi đã muốn mua tặng Đông một sợi dây xích bằng bạc đen đeo tay. Trên đó có những đường chạm khắc tinh xảo hình rồng hoặc đại bàng. Chiếc vòng có thể đem may mắn đến cho cậu ấy.

Tôi cùng Đông lượn lờ khắp các cửa hiệu của dãy phố chuyên bán đồ bạc trang sức. Đông chọn kỹ khủng khiếp. Cái nào cũng có những nhược điểm này nọ bị cậu ấy chê. Cả những cái đắt tiền.

Rốt cuộc, Đông cũng chọn lấy một chiếc, tuy hơi miễn cưỡng một chút. Tôi trả tiền, cất chiếc vòng cẩn thận trong hộp rồi nhét vào túi áo.

Đông chở tôi về. Tôi gõ một ngón tay vào vai cậu ấy, hỏi:

– Đông này, tớ có một mong muốn, cậu giúp được không?

– Được chứ. Chỉ cần cậu nói ra. Chỉ cần là tớ làm được.

– Hôm nay, tớ định sẽ nói hết với người ta. Nhưng, nếu chẳng may, cậu ấy từ chối, thì cậu có thể an ủi tớ, được không?

Đông im lặng. Có đến một thế kỷ. Cho đến khi tôi lấy tay kéo kéo tay áo cậu. Cậu ấy nói, chậm chạp và khó khăn:

– Nếu cậu ấy từ chối, có thể, không phải vì cậu ấy không thích. Mà có thể vì cậu ấy có quá nhiều áp lực. Những kỳ thi lớn, con đường tương lai còn mịt mù…Hay là…cậu đừng nói gì cả. Cứ mãi mãi là bạn thân của cậu ấy…

Rồi cậu ấy im lặng. Tôi hóa đá đằng sau, chỉ có nước mắt là thứ duy nhất chuyển động không ngừng. Tôi cố lấy giọng bình thường, đề nghị cậu ấy đưa tôi đến cái vườn hoa quen thuộc, tôi có chút việc bận ở gần đó.

Đông đưa tôi đến vườn hoa. Tôi nhảy xuống xe, quay lưng chạy đi, cố làm ra vẻ đang rất vội.

 

***

 

Hân vụt đi rất nhanh, bước chân líu ríu như muốn ngã. Tới bên đài phun nước thì dừng lại. Hân đứng đó rất lâu, đôi vai rung lên từng hồi.

Lúc đó, tôi thực sự thấy đau thắt nơi lồng ngực. Tôi đã muốn ngăn Hân lại, khi biết ý định mua chiếc vòng đắt tiền của cô bạn. Nhưng dù tôi có cố gắng chê bai và tỏ vẻ khó khăn đến mấy thì Hân vẫn không hề nản lòng. Cái vẻ nâng niu của Hân dành cho chiếc vòng… Nó khiến tôi cảm thấy mình thật tệ. Khi ngồi sau, Hân kêu lạnh và muốn đút nhờ hai tay vào túi áo khoác của tôi cho ấm. Một cái ghì thật nhẹ. Và cái vòng đã ở lại trong túi áo của tôi.

Hân ngồi trên thành đài phun nước, khóc một lúc nữa, rồi cương quyết lau nước mắt. Rồi bạn ấy thò tay xuống nước, vớt lên một đồng xu. Hân nắm chặt đồng xu trong tay, lưỡng lự và lại gạt nước mắt lần nữa, rồi nhét nó vào túi áo.

cohoi2

“Tôi mỉm cười, tưởng tượng ra giây phút đối diện với khuôn mặt rạng rỡ và vô cùng ngạc nhiên của cô bạn. Hân đã thu lại điều ước của mình. Nhưng, bạn ấy quên rằng, còn tôi nữa. Tôi cũng có thể ước cơ mà…”

 

Tôi đứng im phắc, dõi theo từng cử chỉ của bạn ấy. Đài phun nước này là chỗ ngồi quen thuộc của chúng tôi. Có lần, chúng tôi đã cùng xem một bộ phim kể về một truyền thuyết: nếu ném đồng xu xuống đài phun nước ở thành Rome thì những nguyện ước sẽ thành hiện thực. Cô bạn nhỏ đã rất ấn tượng về điều đó.

Bầu trời mùa đông sầm tối rất nhanh. Hân đã đi khỏi. Chỉ còn tôi vẫn đứng lặng. Một lát, tôi lục tìm trong ví và lấy ra một đồng xu. Khẽ khàng, tôi đặt nó xuống một hốc đá dưới nước. Tôi mỉm cười, tưởng tượng ra giây phút đối diện với khuôn mặt rạng rỡ và vô cùng ngạc nhiên của cô bạn. Hân đã thu lại điều ước của mình. Nhưng, bạn ấy quên rằng, còn tôi nữa. Tôi cũng có thể ước cơ mà…

 

Mắt Lam

Click to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Most Popular

To Top