Trà sữa cho tâm hồn

Nữ hoàng của dạ hội Giáng sinh

Ellen là một cô bé bị hội chứng Down và rất mê môn bóng mềm.

Đó là vào mùa hè, khi giải bóng mềm bắt đầu, và Ellen muốn chơi bóng.

Tôi năm đó 17 tuổi, được chọn làm huấn luyện viên của đội bóng mềm nữ của các em lớp 5. Biết Ellen mê bóng mềm, nên tôi chọn cô bé ngay lập tức. Ellen thích thú mê ly! Và mùa bóng bắt đầu.

Nhưng để giữ cho Ellen tập trung trong các buổi tập luyện và thi đấu không hề dễ. Cô bé đi loanh quanh trên sân, quan sát lũ côn trùng trên cỏ. Khi bóng rơi xuống gần chỗ cô bé, đồng đội lại phải chạy bở hơi để giúp cô. Ellen sẽ ngẩng lên, ném quả bóng – đôi khi thì cũng đúng được hướng.

Nhưng Ellen lúc nào cũng vui vẻ, dù thắng hay thua. Cô bé vẫn yêu thích cái cảm giác được tập luyện và chơi bóng cùng cả đội bóng nữ. Mỗi lần đến lượt Ellen đánh bóng, tất cả các cô bé trong đội đều hò reo cổ vũ. Chưa từng có ai ngoảnh mặt đi với Ellen.

Trận đấu quyết định của mùa giải. Chúng tôi được đánh lượt chót. Chỉ cần ghi thêm một điểm nữa là chúng tôi sẽ thắng! Cầu thủ đánh bóng tài năng của đội – Dana – đã đứng lên, và Ellen cũng sẵn sàng. Sự căng thẳng như có thể sờ thấy được trong không khí.

Và tới lượt Ellen phải đánh bóng. Cô bé đi thong dong vào vị trí. Rồi vẫy tay chào mọi người như mọi khi cô vẫn làm. Không ai biết nên kỳ vọng điều gì.

vuongmien2

“Đến khi họ “tỉnh lại” thì chúng tôi đã có hai cầu thủ về đúng vị trí. Chúng tôi đã chiến thắng! Và Ellen là người hùng!”

Thế rồi bỗng nhiên, cả đội bóng của tôi bắt đầu hát vang:

– El-len, El-len, El-len!

Khiến cho các fan cũng đồng loạt vỗ tay vang dội.

Cầu thủ ném bóng nhìn chăm chú vào Ellen. Ellen mỉm cười, vẫn vác gậy trên vai.

Và rồi “Bốp!”.

Ellen đã đánh trúng bóng!

Trong một phần triệu giây, thời gian như ngừng lại. Rồi…

– Chạy đi! Ellen! Chạy! – Tất cả mọi người trong sân vận động đều la lên.

Ellen co giò chạy, như một tia chớp. Nhưng… sai hướng!

Các cầu thủ khác của đội phải lao về vị trí phát bóng. Một số thì chạy theo Ellen và la hét để cô bé biết chạy về hướng ngược lại.

Tình hình là đội đối thủ quá bất ngờ trước cú đánh cũng như hành vi của Ellen, nên trong khoảnh khắc, họ ngớ ra. Đến khi họ “tỉnh lại” thì chúng tôi đã có hai cầu thủ về đúng vị trí. Chúng tôi đã chiến thắng! Và Ellen là người hùng!

Chỉ vài giây sau, Ellen đã chìm ngập trong những cái ôm và tiếng hò reo của bạn bè. Ngay cả những cầu thủ của đội đối phương cũng ra chúc mừng Ellen.

Sau đó thì cả gia đình Ellen chuyển đi nơi khác.

Trong những năm không gặp nhau, Ellen luôn giữ liên lạc với tôi ít nhất mỗi năm một lần và cập nhật tình hình về mọi người trong gia đình em. Lá thư năm nay của Ellen mới tới ngày hôm nay. Hơi lo lắng về cô bé cầu thủ yêu quý, tôi vội vã mở phong bì.

Trong đó là một tấm thiệp Giáng Sinh, và khi tôi mở tấm thiệp thì có một bức ảnh rơi ra. Đó là bức ảnh của Ellen, 17 tuổi, rất xinh đẹp, mặc váy dạ hội, và đặc biệt là cô bé đội một chiếc vương miện nhỏ, xung quanh rất đông bạn bè.

Bức thư của Ellen kể rằng cô bé vẫn chơi xuất sắc trong đội bóng mềm nữ của trường. Dạ hội Giáng sinh muốn tôn vinh không chỉ có sắc đẹp mà còn cả nỗ lực vươn lên, ảnh hưởng tích cực tới bạn bè. Và Ellen đã được bạn bè trung học trao tặng vương miện của đêm dạ hội.

 

Lissa Lee

Thục Hân (dịch)

Click to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Most Popular

To Top