Trà sữa cho tâm hồn

Quà tặng đựng trong vỏ diêm

Sau khi 21 em học sinh lớp 2 của tôi ngồi vào chỗ, thì cậu nhỏ Duane vẫn đứng. Duane không có bố, em sống với một người mẹ nghiện rượu, thế nhưng, kỳ diệu thay, đây lại là một cậu bé đặc biệt thông minh và đáng yêu.

Duane vẫn đứng, tôi sợ rằng cậu bé lại gặp phải chuyện gì ở nhà, nên vội vã lại gần để hỏi han.

Nhưng Duane hỏi tôi một câu rất bất ngờ:

– Cô Brown, cô không mở món quà của em à? Em đặt nó trên bàn cô đấy! Em biết hôm nay là sinh nhật cô mà!

Tôi cười, vội quay trở lại bàn, giữa đống sách vở, giấy bút, tôi nhìn thấy một cái hộp bé tẹo được gói bằng loại giấy ăn màu vàng nhạt lấy từ căn-tin. Bên trong lớp giấy là một cái hộp diêm. Tôi nghiêng đầu và lắc khẽ cái hộp bên tai, nó kêu như một cái lục lạc nhỏ. Điều này làm Duane và cả lớp cười vang.

Tôi chưa đẩy ruột hộp diêm ra ngay mà hỏi Duane xem hộp đựng gì? Duane bảo tôi hãy tưởng tượng rằng đó không phải là hộp diêm mà là một hộp đựng đồ trang sức quý báu.

Và khi mở “hộp đựng đồ trang sức quý bau”, tôi thấy… hai cái nắp chai bia, mỗi chiếc một màu! Chúng đã được mài rất cẩn thận thành hai miếng sắt tròn xoay, và không có những đường gờ sắc. Duane nói rằng đó là hai chiếc hoa tai mà cậu tự tay làm tặng tôi, vì cậu thấy tôi chưa có một đôi hoa tai nào cả.

tinhthuong

– Đeo hoa tai trông cô sẽ xinh hơn, cô Brown ạ!

Tôi hơi lặng đi. Từ khi sinh ra, một trong hai tai tôi đã hơi bị biến dạng. Sợ rằng đeo hoa tai sẽ càng khiến mọi người xung quanh chú ý, nên tôi không bao giờ đeo. Nhưng Duane không “nhìn thấy” sự kỳ quặc của tai tôi. Cậu bé chỉ nhìn thấy cô giáo mình chưa có hoa tai, và cậu bé muốn tặng tôi một đôi mà thôi.

Khi tôi dùng băng dính đính “đôi hoa tai hai màu” lên tai, rất nhiều học sinh trong lớp vỗ tay, còn Duane thì mỉm cười tự hào.

Tôi chưa bao giờ hỏi Duane nhặt hai chiếc nắp chai bia ở đâu. Rất có thể cậu bé đã nhặt ở chính nhà mình – đó là một bằng chứng “xấu xí” cho những vấn đề mà cậu bé gặp phải ở gia đình, nhưng Duane lại kỳ công biến chúng thành một đôi hoa tai thật xinh xắn.

Từ đó về sau, chiếc vỏ diêm luôn nằm trên bàn làm việc trong phòng tôi. Nó nhắc tôi nhớ đến sự tử tế và tấm lòng rộng mở của Duane. Dù cuộc sống đã không hề dễ dàng với Duane, nhưng cậu bé vẫn luôn nhìn thấy những điều tốt đẹp trong nó. Nó cũng nhắc nhở tôi rằng, nghề nghiệp của tôi không phải chỉ là điểm số hay thành tích của học trò, nó còn là trái tim, là tâm hồn, là nụ cười của các em nữa…

Trái tim ấm áp của một cậu bé lớp 2 đã khiến một cô giáo luôn có những bài học vô giá. Nhiều năm học đến và đi, nhưng món quà hộp diêm chưa bao giờ thôi sưởi ấm trái tim tôi – cũng như chưa bao giờ rời khỏi tâm trí tôi.

 

Stephanie Ray Brown

Thục Hân (dịch)

 

Click to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Most Popular

To Top