Trà sữa cho tâm hồn

Truyện ngắn: Nếu mày không vô tư đến thế…

– Xoảng!

Bé Heo đất vỡ tan, để lại trên nền gạch bông những mảnh đất nung sơn đỏ, xu lớn xu nhỏ leng keng, xoay tít, và vô số những tờ giấy bạc đủ màu. Vy ngồi khoanh tròn giữa phòng, tỉ mẩn vào háo hức thực hiện một công việc mà nhỏ vẫn trịnh văn trọng gọi là “kiểm kê tài sản”. Nó ngồi xếp xu lớn với xu lớn, xu bé với xu bé, miết nhẹ những tờ giấy bạc sột soạt.

Vy đã làm lụng suốt hai năm để ky cóp được chỗ tài sản nho nhỏ này, cho một mục đích duy nhất – đi thăm Khanh, nhỏ bạn thân nhất đời của nó, đang ở ngoài Hà Nội.

Sáng chịu khó dậy sớm, nhận giao báo, chiều thì dạy kèm tiếng Anh cho thằng bé hàng xóm. Chưa bao giờ nó thấy mình bận rộn như hai năm vừa qua, vừa “chiến đấu” với bài vở ở trường và ở nhà, vừa xoay với đống công việc làm thêm. Cảm giác thèm ngủ nướng hay thích nằm ì ra biến đâu mất veo. Nó chạy đua với thời gian, cực kỳ hứng thú.

 

***

 

– Này! Dạo này bà hay… ngáp lắm nhé! – Quân dứ dứ cây bút chì vào mũi Vy, trong khi nó chưa kịp ngậm miệng lại.

– Cảm ơn sự quan tâm nồng nhiệt của ông… – Vy híp mắt trả lời, rồi hí hoáy quay trở lại cái hình vẽ loằng ngoằng “giun không ra giun, rắn không ra rắn” của môn Sinh vật.

– Sáng giao báo, chiều dạy kèm, điểm số vẫn ổn. Vậy ra bà rất sung sức… – Quân đang tô tô trét trét cho cái hình sắp đen thui của nó.

Vy mất một giây để trợn mắt nhìn thằng bạn:

– Ông theo dõi tôi đấy à?

– Ấy, đừng nặng lời thế bà ơi! Phải nói là “dõi theo” mới đúng!

Vy trợn mắt, vớ ngay quyển sách văn dày cộp ném không thương tiếc về phía thằng bạn đã chuẩn bị tinh thần chạy vọt ra cửa. Hắn ta còn quay lại cười khành khạch trêu tức nó.

votu3

“Cái tên này thế mà khéo nhỉ! – Vy dòm vào quyển vở của hắn, cái hình vẽ loằng ngoằng xấu xí vậy mà được sao y lại xem chừng còn lộng lẫy hơn nguyên bản trong sách giáo khoa. Nhìn lại cái mớ hỗn độn trong vở mình, nó thấy bất lực thê thảm.

 

***

 

Cuối cùng ngày lên đường cũng gần kề. Nó hào hứng chuẩn bị đồ đạc từ một tuần nay, thế mà không kể cho con bạn thân nghe được, vì nó muốn giữ bí mật đến phút chót mà. Nhưng bí mật ấy vẫn bị một người phát hiện. Đang loay hoay gấp quần áo, Vy nghe tiếng mẹ gọi. Xuống nhà thì thấy Quân đang đứng chờ ở cổng. Tên này cũng thật là, còn làm bộ khách sáo không chịu vào nhà hay sao. Vy lạch bạch bước ra:

– Kiếm tôi có việc gì không?

– Cũng không có gì quan trọng! – Quân lúng búng – Hình như…

– Gì? – Vy hỏi gấp làm hắn giật mình.

– Vài hôm nữa bà đi chơi phải không?

– Ừa, mà sao ông biết hay thiệt. Lại theo dõi hả? – Nói xong, chợt nó nhận ra tên này đang giấu cái gì sau lưng.

Ố là la, có trò vui rồi đây. Nó ranh ma giả vờ bước sang bên cạnh, Quân vội vàng xoay người, thành ra hắn ta là cái tâm, nó là đầu bút chì của cây compa. Hai đứa xoay đúng một vòng thì nó gắt:

– Thôi mệt quá! Nói lẹ lên đi, ông thừa biết tôi ghét dây dưa…

– Ừ! Thì nói…

Con trai gì hay ho ghê nhỉ, lúc thì hùng hổ tranh luận với cả thầy cô, bây giờ thì rị mọ mãi không ra hơi. Vy làu bàu.

– Không nói thì thôi! Giờ tôi bận lắm, ông cứ đứng ở đây đến khi nào nghĩ ra thì gọi tôi xuống vậy…

Vy vừa quay lưng thì hắn vội vào giật áo nó lại.…

– Chẳng là mấy bữa thấy bà đi lùng mua cái này làm quà cho Khanh mà không có. Hôm qua tình cờ tôi thấy ở một shop nhỏ có bán nên…

– À! ý ông là nhờ tôi đem tặng nó cho Khanh ấy hả? Trời, có vậy mà cũng nói không xong nữa. Ông quả nhiên vẫn còn giữ trọn tình cảm he… – Vy cười phá lên thích thú, rồi chợt nó làm mặt trầm trọng – Nhưng tôi không đảm bảo nó sẽ động lòng đâu đấy…

Quân cười méo xệch, gật gật…

 

***

 

Vy nằm dài trên giường ngắm nhìn quả cầu thủy tinh lấp lánh, cánh quạt quay đều đều, những bông tuyết nhỏ li ti trắng xóa xoay tròn. Nó đã đến không biết bao nhiêu cửa tiệm, chỉ để tìm cho ra quả cầu giống hệt cái mà ngày xưa chúng nó đã làm vỡ trong một lần đùa giỡn. Hai đứa khóc hết nước mắt, Khanh thì vì đó là món quà mà mẹ nó để lại, còn Vy là vì thương con bạn. Chuyện xảy ra cách đây cũng mấy năm, vậy mà Quân vẫn nhớ rõ hình dạng của món đồ ấy đến thế sao. Chắc hẳn Quân vẫn còn thích Khanh lắm.

Vy chợt thấy buồn buồn kèm một chút ghen tị, cái mà bao năm qua nó đã dùng lí trí để “đè bẹp”. Khanh, con bạn thân của nó, quả là xinh như thiên thần, và nụ cười hồn hậu của con bạn thì đến nó còn… ngây ngất. Vy đã quen với việc bọn con trai tò tò bám theo nó để hỏi về Khanh, nào là Khanh thích hoa gì, thích màu gì, thích thú bông loại gì…

Cho đến khi Khanh theo gia đình mới của ba ra Hà Nội sống, Vy biết bạn nó khóc nhiều lắm mà không nói ra, vì Khanh không muốn vì nó mà ba phải buồn. Vì thế Vy càng thương bạn hơn, đôi khi tự giận mình cứ ghen tị với nhỏ. Khi Khanh đi rồi, nó thấy thư từ, chat chit, điện thoại không thể làm nó bớt nhớ nhỏ bạn thân. Và nó quyết tâm phải gặp nhỏ bạn cho bằng được, trong-mùa-hè-này.

Những bông tuyết vẫn xoay tít. Xem ra Quân thích Khanh nhiều lắm, hồi đó Quân thường hay trò chuyện với Khanh, và với nó nữa. Nhưng nó chỉ là nhân vật phụ mà thôi…

 

***

 

“Kính coong”… Khanh thò cổ ra ngoài ban công xem ai đến chơi vào cái giờ lỡ cỡ này. 3 giờ chiều. Những gì nó nhìn thấy làm con bé phóng như bay xuống gác, và làm một chuyện kỳ quặc chưa từng thấy giữa những đôi bạn gái là nhảy phắt lên, và ôm chầm lấy con bạn thân bằng cả hai tay và… hai chân. “Ui mày ơi, tao nhớ mày quá chừng chừng!” Cái Vy lảo đảo suýt ngã, nhưng mắt nó thì rớm ướt. Nó biết là nhỏ bạn nhớ nó đến chừng nào.

Rồi cái Khanh ngượng ngịu tụt xuống, sụt sịt mũi, và… mắng mỏ bạn để chữa ngượng.

– Sao mày không báo trước, hâm thế…

– Tao muốn mày bất ngờ mà… – Vy khịt mũi.

Khanh khệ nệ dành phần ôm cái balô vào nhà cho bạn, nó gào lên:

– Ba ơi, dì ơi, nhỏ Khanh ra chơi nè è è è è!

 

***

 

Tối đó, hai đứa nằm ghếch chân trên tấm đệm dì của Khanh vác lên trải tạm trên sàn nhà cho hai đứa vì cái giường quá chật. Ánh trăng cuối hè vào tận giữa phòng. Trò chuyện một hồi, đến màn tặng quà.

– À, Quân có gửi cho mày cái này, chắc chắn mày sẽ mê lắm…! – Vy thì thào.

votu2

Khanh nhìn quả cầu tuyết, lặng phắc. Vy kể lể:

– Tao tìm mua cả tháng trời mà không có, vậy mà hắn ta lại kiếm ra, siêu… Hắn vẫn còn chung tình lắm hen…

– Mày ngốc hết biết luôn đó, Quân chưa-bao-giờ-thích-tao cả, hắn ta thích người khác từ lâu rồi… – Khanh không rời mắt khỏi quả cầu, miệng phân bua.

– Hắn nói với mày thế sao? – Vy vặn vẹo.

– Ừ!

– Dóc! – Vy phá lên cười.

– Thật đấy! – Khanh bắt đầu nhăn khi con bạn cứ đùa mãi.

– Vậy đó là ai, nói ra xem nào…

– Không thể nói được! Tao hứa với nó rồi.. – Khanh thở dài.

– Vậy là rõ rồi nhá!

– Tao nói thật mà, người đó chính là… – Khanh nói to, chợt nó im bặt.

Vy đang chờ con bạn sập bẫy, tức thì cụt hứng thấy rõ. Nó đành phân tích cho Khanh nắm được tình hình:

– Xem nào, nếu thật sự không phải là hắn thích mày thì hắn bỏ công ra tìm mua cái này làm gì?

– Cái này hả? Chẳng phải mày cũng đã tìm khắp nơi…! – Khanh đáp liền

– Thì có liên quan gì ở đây?

– Đương nhiên là có rồi. Mày có vui không khi thấy cái này…

– Vui chứ… vì mày chắc chắn cũng rất vui nếu tao đem nó ra cho mày.

– Ừ! Thì chính là thế đấy…

– Tao chẳng hiểu gì cả?

– Rồi mày sẽ hiểu thôi mà…

Khanh mỉm cười, con bé Vy vẫn vậy, sống can đảm và nồng nhiệt, đấu tranh hết sức cho mục đích cuối cùng, còn lòng dạ thì thẳng tưng trong suốt.

– Vy này! – Khanh quay sang định hỏi, nhưng con bạn đã ngủ khò.

Khanh ngồi ôm gối nhìn cô bạn thân đã ngủ say, tóc xoã mềm trên gối, mỉm cười:

– Vy ơi, nếu mày không vô tư đến thế thì mày cũng đã biết lâu rồi!

 

Sóng xanh

 

Click to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Most Popular

To Top