Trà sữa cho tâm hồn

Truyện ngắn: Cái đồng hồ biết nói “Have a nice day”

– Duy Anh! Lên bảng! – Cuối cùng thì bầu không khí nặng nề nãy giờ đã giãn ra chút đỉnh khi cô GDCD chấm được một cái tên trong sổ điểm. Có vài tiếng thở phào nhẹ nhõm.

– Nó nghỉ học hai ngày nay rồi cô ạ! – Phía dưới lớp vang lên tiếng phản ứng tức thì.

Mấy đứa vừa trót thở phào, biết thân biết phận, lại gục đầu xuống quyển sách, cố nhét vào đầu được chữ nào hay chữ đấy khi thấy cô tiếp tục liếc xuống sổ điểm.

Thùy, vừa vào lớp và ngồi chưa ấm chỗ, cũng đang cắm đầu đọc lấy đọc để. Chợt nghe nhắc đến Duy Anh, con bé bỗng thần người ra, rồi chẳng hiểu nghĩ thế nào mà lấy cây bút chì đang hờ hững sắp rơi xuống ghế đứa đằng trước, viết con số 2 lên bàn, tô đậm, khoanh tròn.

Hành động rất chi là lộ liễu của con bé ngồi bàn chính giữa bảng (lại còn vừa nãy đi học muộn, chạy te tái xin cô cho vào lớp!) đã không thoát khỏi cặp mắt của cô GDCD đang ngước lên, dò xem đứa nào có hành tung mờ ám để túm lên bảng. Mà lớp nó toàn những đứa biết điều, không học hay có học thì cũng cắm cúi nhìn xuống sách tuốt! Thế nên chẳng có gì là lạ khi cô dừng bút lại bên cạnh cái tên: Nguyễn Phương Thùy.

 

***

 

Chỉ nhớ mang máng một số ý trong sách, còn đâu bê nguyên xi mấy gạch đầu dòng trong vở ra – Vậy nên kết quả là Thùy xị mặt cầm vở về chỗ cùng với lời phê “cần chăm chỉ hơn” bên cạnh con 6. Cả buổi học hôm ấy, mặt nó buồn như con chuồn chuồn. Bọn trong lớp tưởng nó lo tháng này rớt khỏi top 5 đứa đứng đầu. Điều đó đúng, nhưng không hoàn toàn! Thực ra, điều làm nó lo nhất bây giờ là về cậu bạn nghỉ học hai ngày – Duy Anh.

Thùy cũng chẳng hiểu tại sao mình lại cảm thấy trống trải đến vậy khi lớp vắng Duy Anh. Cô bé chỉ rõ một điều, thứ cảm xúc lạ kỳ đó chớm nở vào một ngày se se lạnh, giữa tháng 10

Bình thường, Thùy thường xuyên có vinh dự “chạy đua” với tiếng trống vào tiết. Nó đến cổng trường khi bác bảo vệ gõ “cắc cắc” vào thành trống, và đặt chân vào cửa lớp trong cái ngân nga của hồi trống cuối cùng! Vâng, ấy là vinh dự lắm ạ, vì nếu không thì nó sẽ… đi muộn ?!

– Mẹ ạ, thật không phải lỗi tại con khi mà con không thể nghe tiếng chuông đồng hồ báo thức! – Thùy giải thích như thế với mẹ khi cứ phải đưa bản kiểm điểm cho mẹ ký, dù hôm nào mẹ cũng rát cổ mỏi mồm gọi nó!

xinchao3

Nhưng hôm ấy thì khác! Thú đi học sớm (vâng, không khí lạnh tràn về!) Cô bé mang một vẻ mặt cực kỳ nai tơ ngơ ngác, khi phát hiện ra một buổi sớm có thể thú vị đến nhường nào! Thế rồi trong cái đẹp hanh hao ấy, trong tâm trạng lao xao ấy, Thuỳ thò đầu vào lớp và chợt khựng lại khi thấy cậu bạn cùng lớp đang khệ nệ ôm đầy hoa hồng và thiếp. Cậu ấy đến từng bàn, đặt vào trong ngăn bàn một bông hồng đỏ có thắt ruy băng cùng với một tấm thiếp. Thuỳ lặng lẽ đi xuống sân trường trước khi cậu bạn kịp nhận ra sự có mặt của mình, trong lòng dâng lên cảm xúc khó tả…

Hôm ấy, con gái trong lớp được một phen bất ngờ khi đứa nào đứa nấy đều thấy trong ngăn bàn mình có hoa hồng cùng thiệp chúc mừng ngày 20/10. Dư luận được dịp xôn xao, không biết bạn zai nào mà lại galant thế (?) Mở tấm thiệp của mình ra, Thùy mỉm cười trước nét chữ con trai: “20 -10, chúc bạn Thùy ngày càng xinh và học giỏi nhé! Have a nice day!^^ ”.

Thuỳ liếc nhìn Duy Anh, cũng đang (cố) tỏ vẻ bất ngờ như mọi người, chẳng hề hay biết bí mật của mình đã bị cô bạn cùng lớp khám phá, một cách thầm lặng, những rung động ban đầu cứ lớn dần lên…

 

***

 

Duy Anh nghỉ học sang đến ngày thứ ba, vẫn một lí do rõ ràng và súc tích: “bị ốm”!!! Nhưng bị ốm cũng có nhiều nguyên nhân, diễn biến và hậu quả chứ?!! Thuỳ lo lắm… Giờ này Duy Anh đang nằm li bì vì sốt, đang vật vã vì đau đầu, hay đang hắt hơi xổ mũi đến hoa mày chóng mặt?

Thuỳ muốn đến thăm Duy Anh, nhưng nếu nó đánh lẻ đến thăm bạn rồi bị phát hiện, hoặc nếu nó cứ tỏ ra sốt sắng quan tâm, hỏi nhiều về Duy Anh, thì chắc sẽ bị bọn ở lớp gán ghép cho tơi bời. Thực ra bọn kia chưa chắc đã nghĩ vậy đâu, nhưng vì cô nàng này “có tật giật mình” nên mới nghĩ xa xôi đến thế.

Đang nát óc “tính kế chu toàn” thì Thùy phát hiện bạn cùng bàn với bạn thân hồi cấp 2 của nó cũng học cùng cấp 2 với Duy Anh. Thế là nó xin được số mobile của cậu ấy… Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, cô nàng quyết định: nhắn tin!

 

***

 

Suốt một tiếng kể từ lúc gửi đi cái tin nhắn ngắn gọn: “ấy ốm thế nào rồi? Đã đỡ chưa?”, Thùy cứ thắc thỏm không yên, chẳng biết cậu ấy có reply lại không. Giữa cái lúc sự chờ đợi đạt đến độ đỉnh điểm thì điện thoại của nó rung bần bật. “Tớ đỡ nhiều rồi. Ai thế nhỉ? Cám ơn đã hỏi thăm tớ nhé!” – tin nhắn gửi đến súc tích hệt như cái gửi đi. Thuỳ reply ngay tức thì “Tốt quá! Vậy ấy sắp đi học lại được chưa? Một người bạn quan tâm ^^.”.

Và cứ thế hai đứa nhắn tin thêm một lúc nữa. Duy Anh tuy tỏ ra không quá tò mò khi thấy người gửi những tin nhắn đến không muốn nói tên, nhưng cậu biết người đó ở rất gần và biết nhiều điều về mình. Khỏi phải nói, tối ấy Thùy vui thế nào, cô bé vừa học bài, vừa tủm tỉm cười một mình…

 

***

 

Buổi sáng ngày-thứ-năm-Duy-Anh-nghỉ-học. Lớp trưởng vừa vào lớp, quẳng cặp rầm một cái xuống bàn, làm Thùy đang ngồi gặm bánh mì, giật nảy mình.

– Oái, sao hôm nay bà đi sớm thế ?

– Ơ thế thôi để tôi quay về nhé !

– Ớ ớ… bà này! À, mà tụi nó bu đông bu đỏ trên bảng làm gì thế?

Thùy cười toe toét:

– Ông thử ngó xem!

Lớp trưởng nhìn Thùy, rồi cũng cố gắng len, lách, gạt đứa này, ẩn đứa kia ra để chui bằng được vào trong, xem trên bảng có gì khiến bọn kia lại xúm đông xúm đỏ, vòng trong vòng ngoài đến thế. Cuối cùng lớp trưởng cũng mục sở thị được dòng chữ viết in hoa trên bảng:

“DUY ANH NGHỈ ỐM 5 NGÀY RỒI. CHIỀU NAY LỚP MÌNH ĐI THĂM BẠN ẤY NHÉ. AI ĐI ĐƯỢC TẬP TRUNG Ở CỔNG TRƯỜNG LÚC 2H”

Một lời nhắn không để lại tên tuổi làm dân tình xôn xao… Không hiểu ai mà lại quan tâm đến bạn Duy Anh thế, đếm từng ngày bạn ý nghỉ học mới chết chứ! Một đứa trong lớp nói oang oang: “Truy tìm danh tính “người iu giấu mặt” của Duy Anh đê!” khiến cả lớp được mẻ cười rầm rầm. Nhưng lớp trưởng không cười. Nó gõ gõ thước lên bảng để ổn định trật tự:

– Tuy chúng ta mới học với nhau vài tháng thôi, chỉ đủ để cả lớp quen nhau chứ chưa thân, nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta được vô tâm với bạn bè! Duy Anh là bạn cùng lớp mình, thế mà bạn ấy nghỉ học đã 5 hôm, nhiều người trong lớp còn không để ý. Tớ là lớp trưởng, tớ xin nhận trách nhiệm vì đã chưa làm cả lớp đoàn kết được… Nhưng việc này cũng cần thời gian, và cần sự nhiệt tình của tất cả các bạn!…

– Ôi giời, lớp trưởng nói nhiều quá! 2h chiều nay, cái lớp này sẽ cho lớp trưởng thấy sự nhiệt tình nhá! – Lại có tiếng nói oang oang từ phía cuối lớp.

Lần này thì lớp trưởng cũng cười cùng cả lớp…

 

***

 

Có lý gì mà không cười, khi tụi nó có một buổi đi thăm người ốm mà y như đi sinh nhật. Nàng thủ quỹ đã sốt sắng đề nghị: “Chúng ta mua… bánh ga tô đến cho Duy Anh!”. Đã thế, đến nhà, Duy Anh, sau cơn chấn động – À, xúc động chứ, khuân ra vô khối đồ ăn cho chúng nó tiệc tùng!

Còn với một người, có lý gì mà không cười, khi đã quá ư ngon lành đạt được cái “ý đồ đen tối” của mình. Người ta nhìn Duy Anh tươi cười, dẫu còn chút mệt mỏi – mà nhẹ cả lòng.

xinchao

Dù rằng tối qua, người ta đã làm loạn cả nhà vì “trấn lột” hết điện thoại với đồng hồ của mọi người để đặt chuông báo thức (đến cái đồng hồ lên dây cót – vốn là đồ cổ, chỉ để trưng bày trong tủ, mà cũng bị lôi ra cơ mà ?!). Và dù rằng sáng nay, người ta tiếp tục làm loạn cả nhà với một-trường-ca-chuông inh ỏi (như cháy nhà!) – từ… 5h sáng!

 

***

 

Trong không gian văng vẳng tiếng nhạc Pastorale – bản tình ca da diết Thùy yêu thích. Thùy đang tung tăng đến trường trong một buổi sớm se se… “Thùy ơi…” Sao lại có tiếng mẹ gọi nhỉ? Và tiếng nhạc, mãi không dứt là thế nào?

Thùy dụi mắt, mắt nhắm mắt mở. Dế của nó đang kêu. Trời ạ!

– Alô. – Thùy nghe máy, không kịp nhìn số gọi đến.

– Have a nice day!

– Ơ… – Thùy tỉnh cả ngủ!

– Thùy ơi, hôm nay tớ đi học rồi này. Ấy không định đi muộn chứ?

– …

Thôi rồi, sao Thùy lại không nghĩ ra nhỉ, rằng Duy Anh cũng có thể lấy số điện thoại của Thùy qua bạn cùng bàn với bạn thân hồi cấp hai của bạn í, là bạn thân của Thùy? Đã thế, Thùy còn phấp phỏng lo: làm thế nào để Duy Anh nhận ra sự quan tâm dành cho cậu ấy là-có-nguồn-gốc từ một người cụ tỉ (là Thùy đây!).

 

***

 

Từ hôm sau, nhà Thùy không còn cảnh náo loạn mỗi sáng, khi Thùy tất ta tất tưởi chạy ra chạy vào, chạy lên chạy xuống. Mẹ cũng không còn rát cổ gọi Thùy, và nhất là trường-ca-chuông-đồng-hồ dai dẳng không hành hạ cả nhà!

Thay vào đó, mọi người được nghe văng vẳng bản Pastorale êm đềm – vào đúng 6h sáng. Với Thùy, khúc nhạc ấy là lời chào “Have a nice day” ngọt ngào nhất, từ một người dễ thương nhất nhất nhất!

 

Thuỳ Dương

Most Popular

To Top