Trà sữa cho tâm hồn

Những kỉ niệm nhỏ xíu

Năm đó, bố tôi bệnh nặng. Nỗi lo âu về bệnh tình của bố khiến cả gia đình tôi vắng bóng nụ cười. Khi sinh nhật bố đến gần, tôi nghĩ mãi để tìm ra một món quà để tặng bố và cả mẹ, vì mẹ rất vất vả và buồn phiền từ khi bố bị bệnh. Tôi muốn tặng bố mẹ cái gì đó thật đặc biệt, dù như mọi cô bé còn đang đi học, ngân quỹ của tôi rất hạn hẹp.

Rồi tôi nảy ra một sáng kiến – tôi sẽ làm một chiếc “bình đựng kỷ niệm”, và sẽ bỏ vào đó những mảnh giấy ghi lại những kỷ niệm của mình với bố mẹ suốt từ nhỏ đến lớn.

Ban đầu tôi còn sợ mình sẽ chẳng nghĩ ra cái gì để viết. Nhưng khi đã bắt đầu rồi, tôi mới ngạc nhiên khi thấy có biết bao nhiêu kỷ niệm ùa về, khiến tôi phải viết ra ngay lập tức, nếu không có thể sẽ quên biến mất vì một kỷ niệm khác lại tới.

Suốt một tuần liền, tôi đi đâu cũng kè kè cây bút và cuốn sổ. Tôi hí hoáy viết mọi lúc mọi nơi: ở nhà, trên xe bus, ở trường, thậm chí cả trong… phòng tắm!

kiniem

Kỳ lạ là hầu hết những kỷ niệm tôi nhớ đều không hề là những “chuyện trọng đại”, toàn những thứ rất “li ti”, như ly trà gừng vừa ấm vừa ngọt mà mẹ pha hôm tôi bị cảm, như chiếc bánh mỳ tôi nướng cho bố mà bị cháy, loại “nước pha thạch” mà hồi bé tôi thích tự làm mời bố mẹ uống… Khi viết tất cả những kỷ niệm ấy ra, không hiểu vì sao trái tim tôi như ca hát, tôi bắt gặp mình cứ cười suốt, lâu lắm tôi mới lại vui như vậy!

Một tuần trước sinh nhật Bố, tôi lấy bút màu trang trí lại những tờ giấy đã viết bằng hình trái tim, cầu vồng, những que kem… và đặt chúng vào một chiếc bình nhỏ.

Đến buổi tối, tôi đem chiếc bình tặng cho bố mẹ. Mẹ nói rằng tối nay bố rất mệt, nhưng mẹ sẽ cố gắng đọc vài tờ cho bố nghe, và mỗi ngày đều như thế cho đến khi đọc hết, có khoảng hơn 100 tờ giấy trong bình.

 

***

 

Thế nhưng, khi tôi dậy sớm vào tờ mờ sáng hôm sau để chạy bộ, tôi thấy phòng bố mẹ vẫn sáng đèn! Bố mẹ đã bắt đầu đọc và… không ngừng lại được. Cả hai đã thức suốt cả đêm để đọc tất cả những kỷ niệm đựng trong chiếc bình, và đón tôi với nụ cười tươi tỉnh khi tôi đi học về vào buổi chiều. Đã lâu lắm rồi mới thấy bố mẹ vui vẻ như vậy.

Bố mẹ nói với tôi rằng đó là món quà tuyệt nhất mà bố mẹ từng nhận được. Những kỷ niệm mang lại quá nhiều cảm xúc hạnh phúc vào một phút giây mà bố mẹ đều cảm thấy suy kiệt và mỏi mệt. Món quà đã nâng đỡ tinh thần của cả hai bố mẹ, nhắc nhở rằng họ cần dũng cảm để hồi phục và tiếp tục vui sống.

Bây giờ tôi đi học Đại học xa nhà, chiếc bình đựng kỷ niệm vẫn đặt trong phòng ăn, để thỉnh thoảng bố mẹ nhặt một “mảnh kỷ niệm” bất kỳ ra đọc, tủm tỉm cười. Và sẽ gọi nhau rối rít khi bất ngờ nhặt được một mảnh kỷ niệm mới tinh, mà tôi vừa bí mật thả vào khi về chơi nhà!

Những kỷ niệm hạnh phúc nhỏ xíu như những vụn vàng bị vùi lấp bởi thời gian rất có thể sẽ là nguồn sức mạnh giúp bạn khơi lại niềm vui sống, nếu bạn biết cách.

 

Karen Retzlaff

Thục Hân (dịch)

 

Most Popular

To Top