Cà phê chiều thứ Bảy

Con trai cũng cần phải khóc

Cha tôi là một người lái xe giao bánh mì. Ngày bé, tôi thường nắm lấy ngón út của ông khi hai bố con đi chơi. Có lần, mải mê nhìn ngó, tôi bị vấp ngã và oà khóc. Cha tôi đỡ tôi lên, nói bình tĩnh: “Không sao đâu, con trai. Đôi khi con cũng cần phải khóc, như thế cũng không sao cả”. Tôi không bao giờ quên câu nói đó.

Cha con tôi cùng mê bóng chày, dù được coi là một đứa trẻ khá “lỳ”, tôi vẫn không nén được cái nỗi sụt sịt khi đội bóng chày mà tôi ưa thích tuột mất chức vô địch. Lúc ấy, cha tôi vỗ vai tôi và bảo: “Không sao đâu con, đôi khi con trai cũng cần phải khóc, như thế cũng không sao cả”. Chẳng hiểu sao, nghe bố nói thế, tôi lại nín khóc.

Rồi tôi thi vào một trường trung học xa nhà và ở ký túc xá. Có những buổi sáng mùa đông sớm tinh mơ, lạnh buốt, cha tôi ghé qua ký túc xá trên chiếc xe lớn chở bánh mỳ nóng đến giao cho các cửa hàng, đưa cho tôi mấy cái bánh mỳ nóng sực, không quên phần cho cả mấy đứa bạn cùng phòng tôi, rồi lại vội vã đi giao hàng cho kịp giờ.

Năm học lớp 12, đội tuyển bóng đá trường tôi vào được trận chung kết giải bóng đá trung học toàn bang. Cha tôi gọi điện và nói rằng ông rất buồn vì vẫn phải giao bánh mỳ ở rất xa, nếu tới nơi tôi thi đấu, ông sẽ phải mất 3 tiếng lái xe. Nhưng ông hứa sẽ nghe tường thuật không sót một chi tiết nào qua đài.

manhme

Hôm ấy, tôi được thay vào sân khi trận bóng đã đi đến nửa hiệp hai. Khi chạy vào sân, theo thói quen, tôi nhìn quanh một vòng. Và ở gần chỗ gửi xe, tôi nhìn thấy chiếc xe quen thuộc của cha tôi đang từ từ vào bãi. Cha tôi đã dậy sớm, đi giao hết bánh mỳ, rồi lái xe 3 tiếng đồng hồ để tới đây, mong muốn được xem ít nhất là phần cuối của trận đấu có tôi. Tôi hơi rơm rớm nước mắt khi đeo chiếc huy chương vàng, chạy lại gần cha tôi. Không chỉ xúc động vì chức vô địch, mà còn vì ông đã tới. Ông lại vỗ vai tôi: “Không sao đâu con, đôi khi con trai cũng cần phải khóc, như thế cũng không sao cả”.

Nhiều năm sau, vào một buổi sáng sớm, khoảng 5 giờ, tôi có điện thoại. Một anh cảnh sát báo là cha tôi vừa mất trong một tai nạn giao thông. Ông lái xe đi giao bánh mỳ từ lúc trời còn tờ mờ, lại có mưa, nên không nhìn rõ khi một đàn gia súc húc đổ hàng rào trang trại và chạy ra quốc lộ. Tôi không nhớ mình đã làm thế nào mà tắt được điện thoại đi, chỉ biết rằng tôi đã oà lên khóc như một đứa trẻ. Lần này, không có ai nói với tôi rằng con trai khóc cũng không sao cả.

Cha tôi mất, để lại trong tôi một vùng trống rỗng. Nhưng rồi nó đã được lấp đầy một cách rất kỳ lạ vào một buổi chiều, khi cậu con trai nhỏ của tôi khóc sụt sịt chạy đến bên tôi: “Bố, con bị loại khỏi đội bóng của lớp rồi!”. Tôi nhấc bổng cậu bé yêu quý của tôi lên, hứa sẽ dậy cho cậu những kỹ năng chơi bóng thần sầu để bất kỳ đội bóng nào cũng ước mơ có cậu, rồi bỗng tôi thấy mình đang nói: “Không sao đâu, con trai. Đôi khi con cũng cần phải khóc, như thế cũng không sao cả”. Sau câu nói ấy của tôi, nước mắt cậu nhóc ngừng rơi, nhường chỗ cho một nụ cười.

Theo một cách thật tuyệt vời, cha tôi vẫn sống trong chúng tôi!

Tom Krause

Thục Hân (dịch)

 

Most Popular

To Top